ước mắt trên mặt nàng, kinh ngạc trong nháy mắt chuyển thành không đành lòng.
Diệp Vân Sơ lại mỉm cười, như hoa lê đọng nước mưa, dung nhan tuyệt
mỹ, mỗi nét cười, mỗi cái nhăn mày đều như hoa, xán lạn như ánh mặt trời rọi sáng nội tâm Hạ Vệ Thần, bỗng nhiên có một làn gió thơm mát thổi
đến, thân hình nhỏ nhắn của Diệp Vân Sơ đã nhào vào trong ngực hắn.
Ở trong lồng ngực ấm áp của Hạ Vệ Thần, Diệp Vân Sơ chậm rãi nhắm hai mắt lại, một giọng nước mắt chảy xuống từ khóe mắt, lộ ra hạnh phúc
ngọt ngào, có lẽ, có lẽ nàng nên quên hết tất cả, thử chấp nhận nam nhân này, thử yêu hắn….
Sau khoảnh khắc kinh ngạc khiếp sợ ngắn ngủi, hai tay đã vòng ra sau
lưng Diệp Vân Sơ, thân hình cao lớn của hắn run lên nhè nhẹ, ôm lại
nhanh như vậy, giống như muốn hòa nhập nàng vào trong lòng, khắc sâu vào linh hồn.
Phía tây Đông Ly có một nước nhỏ là Tuyết Nhiên, nước Tuyết Nhiên
nhân khẩu không được trăm vạn, có điều tuy là một nước nhỏ, nhưng lãnh
thổ nước đó lại gần Tuyết Sơn thiêng liêng, cảnh sắc vui vẻ, dân chúng
chất phác, giàu có, an cư lạc nghiệp.
Một chiếc xe ngựa xa hoa chậm rãi đi trên đường lớn, một thị vệ dang vẻ nghiêm túc đánh xe ngựa, nhìn không chớp mắt.
Rèm xe bị người ta vén lên, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ, Diệp Vân Sơ
nhìn cảnh sắc không ngừng hiện lên ven đường, hai hàng lông mày từ từ
dãn ra, gương mặt tuyệt đẹp mỉm cười.
Nước Tuyết Nhiên, là một vùng đất cũ, cũng xem như quê hương của Diệp Vân Sơ. Trước đây, nàng được nghe những chuyện xưa về đất nước này từ
mẫu thân không chỉ một lần, đây là quê hương của mẫu thân nàng.
Chậm rãi thở một hơi, Diệp Vân Sơ thu ánh mắt lại, nhìn cái bọc nhỏ
màu vàng trong lòng mình, bên trong là linh vị của mẫu thân và muội
muội. Phía sau xe ngựa là hài cốt của mẫu thân và muội muội của nàng.
Ba tháng trôi qua, trong ba tháng này, chiến tranh giữa An Khánh và
Đông Ly cũng đã qua, sau khi xác định rõ quyết định của mình, nàng viết
một phong thư cho Thất ca, cuối cũng cũng gặp mặt Thất ca.
Lần gặp mặt đó, rốt cuộc nàng cũng nói ra sự thật cho Thất ca biết,
rằng nàng không phải là Diệp Vân Sơ, nàng là Diệp Vân Vãn, tuy rằng Thất ca đau lòng, không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng đáp ứng yêu cầu dừng
binh của nàng.
Mưa gió bão táp cũng đã trôi qua, nàng lấy danh nghĩa công chúa về
nước thăm thân, quay về An Khánh mang theo linh vị và hài cốt của mẫu
thân, muội muội về Tuyết Nhiên quốc, hoàn thành tâm nguyện cả đời của
mẫu thân.
-Tiểu thư, đây chính là nước Tuyết Niên theo lời lão chủ nhân sao? Cảnh sắc nơi này đẹp quá!
Thu Tứ nhìn từ trong xe ngựa ra bên ngoài, ánh mắt dừng theo cánh hoa đào bay trong gió ven đường, trong mắt đầy sự tán thưởng.
Thu Tứ vốn ở Đông Phương phủ, trước đó mấy ngày, Hạ Vệ Thần cho người tới đón Thu Tứ về bên cạnh nàng.
Diệp Vân Sơ mỉm cười, tay chậm rãi xoa xoa cái bụng đã lớn của mình,
thậm chí nàng có thẻ cảm giác được sinh mệnh bé nhỏ đang đạp bụng mình,
tính cho tới bây giờ, nàng đã mang thai hơn tám tháng, cũng sắp tới lúc
sinh rồi.
Hạ Vệ Thần vốn lạnh lùng sắp được làm cha, tính cách đã thay đổi rất
nhiều, cả ngày hắn đều vội vàng theo sau lưng nàng, lúc nào cũng lo lo
lắng lắng, thật sự là rất giống một đứa trẻ. Sau khi rời khỏi Đông Ly,
Hạ Vệ Thần quay về An Khánh cùng nàng, ở đó một thời gian, giờ tới nước
Tuyết Nhiên, Hạ Vệ Thần đã chuẩn bị tốt mọi thứ, cuộc sống trong tương
lai, nàng và Hạ Vệ Thần, còn có đứa con sắp ra đời này sẽ là dân chúng
bình thường ở Tuyết Nhiên, đây là cuộc sống mà nàng đã mong từ lâu.
Làm nàng cảm động nhất là việc Hạ Vệ Thần, từ một nam nhân ngang
ngược không ai bì nổi lại tình nguyện nhún mình trở thành một người dân
bình thường. Ở đây, hắn là chủ Hạ gia, là phu quân của Diệp Vân Sơ nàng, là phụ thân của con họ, không còn là một Vương gia cao cao tại thượng ở Đông Ly nữa.
Nghĩ đến đây, Diệp Vân Sơ không khỏi lại mỉm cười, nàng bỗng nhớ tới
Đông Phương Ngưng, nam tử tao nhã, khi nàng rời khỏi Đông Ly, nàng thấy
tiểu thư Trương gia, lúc đó nàng ấy rúc vào lòng Đông Phương Ngưng, cười tươi đến chói mắt, rất hạnh phúc. Có lẽ Đông Phương Ngưng thật sự là
một nam tử tốt hiếm có, nhưng người may mắn có được chàng, cũng không
phải nàng, mà là tiểu thư Trương Vũ. Trương Vũ hạnh phúc, Nhưng giờ Diệp Vân Sơ có thể nói là không hạnh phúc được sao?
Có lẽ nàng đã lầm, thật ra hạnh phúc không nhất định là phải có được, nếu cố chấp có hạnh phúc, vậy hạnh phúc thật sự như thế nào? Cuộc đời
này, nàng được Hạ Vệ Thần, người vừa ngang ngược vừa cố chấp này yêu,
cũng có thể nói là hạnh phúc.
Hạnh phúc ngay tại trước mắt, giờ nàng đã học được cách quý trọng.
-Tiểu thư, tới nơi rồi.
Lời nói Thu Tứ khiến Diệp Vân Sơ đang suy nghĩ hoàn hồn lại, không
biết từ khi nào xe ngựa đã dừng, nàng còn chưa kịp xốc rèm xe đã thấy
rèm bị người khác vén lên, Hạ Vệ Thần vô cùng khẩn trương, gương mặt
tuấn tú xuất hiện bên ngoài, nói:
-Sơ nhi, cẩn thận, ta đến đây……….
Không đợi phân trần, cũng không đợi Diệp Vân Sơ từ chối, Hạ Vệ Thần
một tay ôm lấy nàng từ trên xe ngựa xuống, động tác cẩn