The Soda Pop
Khách Điếm Đại Long Môn

Khách Điếm Đại Long Môn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210634

Bình chọn: 9.5.00/10/1063 lượt.

thể lấy thân báo đáp như vậy.

- Để tôi ăn xong bát mỳ rồi tôi sẽ hôn ngón chân. Soạp soạp soạp!... Ồ…

Long Tiểu Hoa tôi… tuyệt đối không phải là kẻ tiểu nhân… chỉ biết nói

suông…

Người đứng trước mặt nàng im lặng, cũng không hề giơ chân ra cho nàng hôn như lời nàng nói.

- Ồ… Ngon lắm… Ôi! Ngon thật đấy!... Hu hu… Tôi muốn về nhà… Hu oa oa oa

oa! Tôi không muốn ở nước ngoài nữa… Hu hu! Ai cũng ức hiếp tôi. Đến cả

thằng cháu thối tha cũng ức hiếp tôi.

- Diệu Nhi không hề ức hiếp cô. Hắn sợ cô bị người khác ức hiếp nên mới viết tấm bảng này.

Tấm bảng khiến cho đám lính canh cười nhạo nhưng họ sẽ không để ý đến nàng, câu “Không thể trêu đùa” rõ ràng là đang che chở cho nàng. Vật nuôi

cũng được, cầm thú cũng được, ai dám động vào một sợi tóc của nàng thì

người đó phải bước qua xác của Diệu tiểu vương gia hắn.

Giọng nói của người mang mỳ nhẹ nhàng khiến Long Tiểu Hoa sững sờ ngẩng đầu

lên, và liền trông thấy một khuôn mặt tuyệt mỹ. Lông mày lá liễu, đôi

môi mỏng, điều quan trọng nhất là khuôn mặt tuyệt mỹ này giống phu quân

của nàng đến tám chín phần. Bà trang điểm theo cách của quý tộc phiên

bang, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng, cười nói:

- Mau ăn hết mỳ đi. Để nguội sẽ không ngon đâu.

- … Ồ… vâng. - Nàng húp sùm sụp mấy cái hết cả bát mỳ, đang định giơ tay

áo lên lau váng mỡ ở miệng thì một chiếc khăn ấm được đưa tới cho nàng.

Nàng rụt rè nhận lấy, cười xấu hổ, vội vàng lau miệng.

Huyên phi không ở lại lâu mà cầm bát mỳ đã hết sạch xoay người ra khỏi phòng

giam. Nàng bàng hoàng vội giơ tay giữ gấu váy của bà nói:

- Mẹ chồng, bà là mẹ chồng của tôi ư?

Huyên phi quay đầu lại, cúi xuống nhìn nàng giọng không lạnh lùng cũng chẳng ấm áp nói:

- Không phải. Ta chỉ nể mặt Diệu Nhi, con trai của tiểu muội mình, mang

đồ ăn đến cho cô thôi. Không liên quan gì đến nhà chồng cô cả.

- … Nhưng… nhưng mà rõ ràng bà là mẹ của lão gia nhà tôi mà…

- Ta chỉ có một đứa con trai. Bây giờ nó mới bảy tuổi. - Huyên phi nhẹ

nhàng rút gấu váy của mình lại. Đôi môi mỏng khẽ nói: - Coi như ta

khuyên cô một câu. Đàn ông bên nhà chồng cô không phải những người đáng

cho cô gửi gắm cả đời mình đâu. Để bảo vệ cơ nghiệp tổ tiên và lòng tự

tôn, họ sẽ chẳng quan tâm cô là thứ gì. Cái gì cũng đều có thể bán, cái

gì cũng có thể đổi, cái gì cũng có thể đem ra đàm phán. Cô đồng ý, coi

như cô biết vì đại sự. Cô không đồng ý thì cũng phải gật đầu. Nếu không

muốn rơi vào tình cảnh như ta thì cô nên tránh xa họ ra một chút.

- Tôi chỉ muốn hỏi, có phải bà đã tặng cho lão gia nhà tôi chiếc bàn tính có những hạt tính vuông bằng ngọc xanh không?

- … Ta nói rồi. Ta chỉ có một đứa con trai. Nó vừa mới bắt đầu học dùng bàn tính mà thôi.

- Chàng đã từng đến tìm bà. Đã từng đến. Sau khi chàng bị đuổi ra khỏi

kinh thành, chàng luôn đến phiên quốc tìm bà. Chàng muốn cứu bà nên mới

dừng chân ở thành Đồng Khê và tôi mới có thể nhặt được chàng. Bà đừng

không thừa nhận chàng như vậy.

- Hai cha con họ đã đem ta ra mua bán, tại sao ta phải thừa nhận hắn chứ? Nếu cô có thể rời khỏi đây thì nên tránh xa hắn một chút. Nếu hắn lên

ngôi thì sẽ trở thành người giống như cha hắn thôi. Họ có cùng huyết

thống hoàng gia tự tư tự lợi, chỉ vì danh tiếng của bản thân mà làm mọi

thứ bất chấp sự sống chết của những người khác. Cha con họ đối xử lạnh

nhạt với cha mẹ của Diệu Nhi, đem ta ra mua bán trao đổi. Hắn thì giết

vua đoạt ngôi, thủ đoạn thâm độc, gây họa chiến tranh. Tại sao ta phải

nhận người như vậy chứ?

- Chàng không giết cha chồng hoàng đế. Đến nỗi oan lớn như vậy chàng còn

chấp nhận gánh lấy thì sao có thể giết hại cha đẻ của mình chứ? Từ nhỏ

chàng đã dạy tôi hiếu thuận, tôn ti trật tự. Là do tôi vô tích sự nên

mới không học được, nhưng chàng không hề oán thán với tôi chuyện bị

người ta đổ oan.

- Ngày cô bị nhốt ở đây, hắn đã tập hợp binh lực, đóng quân ở thành Đồng

Khê. Nếu không phải hôm nay Diệu Nhi đồng ý kết hôn với công chúa thì cô nghĩ mình còn có thể giữ được tính mạng sao?

Huyên phi nói xong vội vàng rời khỏi thiên lao, bỏ lại Long Tiểu Hoa một mình ngồi trong phòng giam ngây người nhìn ra khung cửa sổ duy nhất của

thiên lao. Bên ngoài trời đã tối. Dường như nàng nghe thấy tiếng huyên

náo. Cháu nàng đã thành thân nhưng tiểu thẩm thẩm lại bị nhốt trong

thiên lao. Ít ra nàng cũng coi là một vị cao đường chứ. Tại sao lại có

thể đối xử với nàng như vậy? Kết hôn với người con gái mà mình không yêu thật là thê thảm.

Hôn lễ của người phiên thổ không biết có đốt nến và nổ pháo không, tân

nương có đội khăn lên đầu không nhỉ? Hắn sẽ không nở nụ cười đau khổ khi vén khăn đội đầu của tân nương lên mà trong đầu lại nghĩ đến người con

gái khác chứ? Nhưng hắn rất thích phụ nữ ngực lớn. Hắn còn chê nàng ngực nhỏ, ép nàng ăn đu đủ cho nở ngực mà. Nếu hắn thật sự thích phụ nữ ngực lớn thì chẳng phải là được toại nguyện rồi sao? Tại sao còn đến ăn hiếp nàng nữa chứ? Bây giờ, cuối cùng hắn cũng được toại nguyện, lấy được

một người con gái mà “một tay không thể ôm trọn”. Liệu hắn có mỉm cười

đắc ý? Bạch mã hoàng tử của lòng nàn