Hoàng Hiểu Vương lại cốc
vào đầu cô một cái rõ đau:
- Anh biết mà, đồ ngốc ạ. Em nghĩ ông anh này không
hiểu em hay sao?
Cô cảm động ôm chầm lấy
cậu, mùi hương bạc hà thoang thoảng đâu đây từ người cậu.
Cái ôm cuối cùng.
Hoàng Hiểu Vương nắm một
tay cô, mỉm cười:
- Nhưng phải nhớ về sớm đấy, biết chưa?
Dương Lạp gật đầu cảm ơn.
Cô chạy vụt đi cho kịp giờ, lúc ấy, bên khóe mắt, có những hạt châu sa đang lấm
tấm...
" Em xin lỗi...xin lỗi anh...vì...em sẽ không bao
giờ...trở lại nơi đây nữa."
Hoàng Hiểu Vương đứng
sững lại...Mái tóc xòa ra trước mặt, che kín khuôn mặt cậu. Chỉ có một nụ cười
lạnh tanh đang nhoẻn lên.
Trong túi quần cậu, một hộp
kẹo bạc hà nhỏ xinh vẫn đang nằm im, một mùi hương dễ chịu tỏa ra.
" Tạm biệt em!"
......
Bên ngoài trời vẫn chập
choạng tối.
Nam Dĩnh đứng dựa vào
tường. Dương Lạp ngỡ ngàng nhìn cậu, cậu ấy hôm nay...dường như có chải chuốt
hơn...Mái tóc vàng mượt mà cuốn gọn trong băng đô đen nghịch ngợm, chiếc áo
thun màu đen và quần bò xám.
Vừa thấy cô, cậu đã mừng
rỡ:
- Chị...đến rồi ư?
Dương Lạp gật đầu cười.
Nụ cười rạng rỡ như một thiên thần. Cô vội thúc:
- Nhanh nào, đi nào, nhanh không muộn mất.
Cậu vội vàng đội cho cô
chiếc mũ bảo hiểm và lấy trong cốp xe một chiếc áo khoác mỏng trùm lên người
cô:
- Chị, trời hơi lạnh đấy, đừng mặc phong phanh như
vậy.
Chiếc xe máy phóng vụt
đi. Trong làn gió sớm se se, giọng cô mềm dịu:
- Đến bờ biển gần nhất nhé.
Cậu không nói gì. Chỉ có
trái tim đang đập thật mạnh.
Trên bãi biển, bờ cát
trắng phau. Cô hít hà hơi biển, vỗ tay thật lớn:
- Sắp có bình minh rồi đấy.
Nam Dĩnh chỉ chắm chú
ngắm nhìn hình ảnh của cô, cậu ngồi phịch xuống bãi cát. Dương Lạp rất háo hức,
đây là lần đầu tiên cô ngắm bình minh cùng với một người con trai khác ngoài
anh Phong. Và người đó là Nam Dĩnh- người mà cô trao trọn trái tim này.
Bầu trời đã hơi rạng
sáng, từ phía đằng chân trời, có những vệt màu da cam rõ rệt, mà cũng không hẳn
là màu da cam, là sự trộn lẫn của nhiều gam màu nóng. Cô thích thú nhìn, hai
mắt chớp liên tục, miệng cười tươi tắn. Chưa lúc nào Nam Dĩnh thấy cô đẹp đến
vậy, phải nói là đáng yêu mới đúng. Đuôi tóc cô bay bay trong cơn gió nhẹ, rất
thơ ngây, rất trong sáng.
Bất chợt họ nhìn nhau,
hai mắt chạm nhau, một cái chạm đủ khiến tim hai người đập liên hồi. Nam Dĩnh
khẽ chạm tay cô, rụt rè rồi bỗng tay cô nằm gọn trong tay cậu. Mặt cô đỏ bừng,
cô liếc mắt nhìn, cậu ấy cũng đang rất ngượng ngùng thì phải.
Mặt trời bắt đầu nhô lên,
màu sắc sáng sủa, từ dưới lòng biển chui lên, phát ra những tia sáng màu nhiệm.
rong thời khắc đó, Dương Lạp nhoài mình nhìn sang cậu, mái tóc màu vàng của cậu
lúc này rực rỡ quá.
Nam Dĩnh quay sang nhìn
cô. Cô lấy hết dũng khí chuẩn bị từ hôm qua, thơm nhẹ vào môi cậu. Trong thời
điểm giao nhau đó, cái hôn diễn ra chợp nhoáng.
Mặt trời lên đỉnh cao.
Nam Dĩnh bất ngờ cứng đờ
người. Đây là...là lần đầu tiên cô chủ động hôn cậu, mặc dù chỉ rất nhẹ...Cậu
tưởng chừng vừa có một thiên thần ban phép lên môi cậu.
Thật nhẹ nhàng, thật
trong trắng.
Nó còn có mùi thơm thoang
thoảng của bạc hà.
Ngây ngất, cậu cảm thấy
ngây ngất. Dương Lạp cười híp mắt:
- Sao vậy...?
Nam Dĩnh giật mình, mặt
cậu đỏ mọng, cậu quay mặt đi:
- Chị...vừa làm gì vậy?
Cô lại cười bật thành
tiếng, đập vào lưng cậu:
- Chị xin lỗi, nhưng chỉ muốn cảm ơn cậu thôi.
Nam Dĩnh bất ngờ bế bổng
cô lên, cô chới với hét toáng lên:
- Á...bỏ chị xuống....
Cậu không nghe, bế cô
chạy dọc bờ biển, miệng cười lớn.
Họ đã vui vẻ như thế cho
đến sáu giờ sáng. Cảm thấy bụng kêu ré đói, cô phụng phịu:
- Ai cha...chị đói quá!
Nam Dĩnh bèn nhấc cô lên
xe máy:
- Nào, giờ thì đi ăn sáng thôi.
- Ya....hooooooo, quán ăn thẳng tiến.
Chiếc xe đi với tốc độ
khá nhanh, cô cho tóc vào trong áo, lại một vài sợi nữa bung ra, cô vội thả ra
cho nó bay vào không khí. Không thể để Dĩnh thấy được. Xe dừng tại một cửa hàng
khá sáng sủa, lại bày trí khá, đông người. Họ đỗ xe rồi len vào một chỗ ngồi
cạnh cửa sổ, Nam Dĩnh đưa cô thực đơn:
- Chị muốn ăn gì nào?
Dương Lạp xua xua tay:
- Chị chỉ muốn cơm chiên gà Nhật Bản là được.
Nam Dĩnh gật đầu rồi vẫy
người phục vụ:
- Anh gì ơi! Cho em hai tô cơm chiên gà Nhật Bản và
một nước cam ép.
Họ dạ vâng rồi đi ngay.
Dương Lạp nhìn Nam Dĩnh,
nhìn từng chi tiết trên khuôn mặt cậu. Đôi mắt sáng, hàng lông mi dài và cong,
chiếc mũi cao và thon, đôi môi gợi cảm, làn da trắng, cậu ấy thực sự giống một
thiên thần. Cảm thấy chị nhìn mình hơi lâu, cậu ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy chị? Mặt em dính gì ạ?
Cô chỉ mỉm cười lắc đầu,
lúc này chỉ muốn ngắm nhìn cậu ấy thôi. Để sau này, cô sẽ không quên...Nam Dĩnh
ngẩn ngơ, cậu hết đưa mắt nhìn xung quanh rồi nhìn ra ngoài, Dương Lạp thấy hơi
lạ:
- Em sao vậy?
Cậu không nói gì, đút tay
vào túi quần, rút ra một vật gì đó, rồi bảo cô:
- Chị nhắm mắt vào đi.
Dương Lạp rất thắc mắc
nhưng cũng đành làm theo. Cô xòe bàn tay ra theo lời chỉ dẫn của Dĩnh. Có một vật
gì đó lành lạnh chạm vào tay. Cô mở bừ