mảng kí ức về cuộc nói chuyện với chính cô bé ấy.
Đó là một buổi chiều mưa,
mưa lớt phớt bay bay trong không khí như một màn sương loãng mờ nhạt. Ông bước
vào cổng bệnh viện Hàn Dương, từng bước đi nặng nề hướng về phòng bệnh số
254...Trong đó, đang có một bệnh nhân chờ ông sẵn.
Cửa phòng bật mở, căn
phòng chỉ để một đèn, ánh sáng rất mờ nhạt, ông đưa mắt nhìn về phía người ngồi
trên giường, cơ hồ như thấy một thiên thần đang ở đó. Là Dương Lạp, cô đang
hướng mắt nhìn về phía cửa sổ, làn da trở nên trong suốt trong không gian tĩnh
mịch, mái tóc đẹp để xõa bay nhè nhẹ...Cô mặc chiếc áo trắng toát không tì vết,
càng hiện lên vẻ đẹp tinh khiết trong sáng của người con gái...Ông chợt nhói
lòng khi nghĩ rằng: " Đây là bệnh nhân của mình ư?"
Dương Lạp hướng đôi mắt
đẹp về nơi người lạ, tò mò. Ông cũng giữ ý gật đầu rồi bước vào, mỉm cười:
- Chào cháu, bác là bác sĩ Tember Jack.
Dương Lạp cúi người về
phía ông:
- Dạ cháu chào bác.
Ông lại gần, đưa tay bắt
lấy bàn tay nhỏ trắng nõn của cô rồi ngồi xuống ghế. Dương Lạp khẽ cười, nụ
cười có phần yếu ớt như cánh hoa sắp lìa khỏi nhụy.
- Bác sĩ, có phải bác đến để hỏi cháu có phẫu thuật
không phải không ạ?
Ông nhẹ gật đầu rồi nói:
- Đúng vậy, cháu là Dương Lạp Lạp đúng không? Là người
đang mắc bệnh máu trắng cấp tính?
Dương Lạp nửa cười nửa
không cười, chỉ có khóe mắt là hơi cong lên:
- Vâng.
- Vậy cháu có đồng ý phẫu thuật không? Theo bác nghiên
cứu thì trường hợp của cháu vẫn có thể cứu được, mặc dù tỉ lệ thành công chỉ có
30% thôi.
Lần đầu tiên ông thấy
lòng hồi hộp hơn bao giờ hết khi chờ đợi câu trả lời của cô gái này, nhìn khuôn
mặt trắng nhưng lại bệch ra của cô, trong ông bỗng dấy lên cảm giác chua xót.
Trước giờ, đối với ông, việc chờ đợi sự đồng ý phẫu thuật của bệnh nhân là
không bao giờ có, hầu như khi chưa kịp hỏi, họ đã sẵn sàng kí vào giấy chứng
nhận rồi. Nhưng đây, cô gái lạnh lùng này lại không trả lời ông, nhưng dường
như cô lại quen biết với những người có tiếng như vậy, cô là ai?
Dương Lạp thở một hơi
dài, đặt tay lên trên chăn, những ngón tay sớm đã trắng xanh rồi. Cô nhích
người ngồi lên trên dựa vào chiếc gối.
- Bác sĩ...bác có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của những
bệnh nhân khi người ta nằm dưới mũi dao mổ của mình chưa?
Tember Jack có phần bàng
hoàng vì câu hỏi của cô gái nhỏ, ông mở tròn đôi mắt sau lớp kính trắng dày của
mình:
- Tại sao cháu lại hỏi vậy?
- Cháu đã từng nghĩ rằng...cái chết thật sự rất đáng
sợ. Nhưng, nó không hề giống như vậy...đâu thưa bác sĩ. Dưới góc nhìn của một
người cứu sống nhân loại, cướp linh hồn của bệnh nhân khỏi tay thần chết, hẳn
bác biết họ sợ như thế nào khi nỗi đau đến với mình. Nhưng bác có biết cuộc đời
đối với con người đẹp nhất khi nào không?
Cô lại đưa mắt nhìn ông,
ông vẫn im lặng tỏ ý lắng nghe.
- Đó là khi mới ra đời, đưa cặp mắt trong suốt của
mình nhìn cuộc đời, nhưng tuổi thơ cháu khi ấy thấy cuộc đời không đẹp như mình
vẫn tưởng. Thứ hai là khi người con gái bước vào tuổi 16, 17, nhưng cháu lại
thấy cuộc đời cũng không đẹp như mình tưởng...Cuối cùng là trước khi chết...Bác
ơi...lúc này đây, cháu thấy cuộc đời đẹp lắm...đẹp như một giấc mơ vậy bác
ạ...- Dương Lạp đã ngấn lệ. Cô nghẹn ngào cố kìm chế nước mắt.
Tember Jack thật sự thấy
chấn động mạnh mẽ vì những lời vừa rồi. Cô gái này...bất hạnh đến vậy hay sao?
Tay ông dường như đang run theo nhịp tim của mình...
- Vì vậy, cháu không đồng ý phẫu thuật.- Cô bỗng kiên
quyết.
Ông đứng bật dậy, có gì
đó trong ông thôi thúc phải cứu sống được cô gái này, bằng mọi giá.
- Tại sao?- Ông gần như nói lớn do mất bình tĩnh.-
Cháu không tin tưởng vào tay nghề của ta?
- Không.- Dương Lạp lắc đầu rồi nói.- Tại sao cháu lại
từ chối một bác sĩ tài giỏi như bác kia chứ?
Cô cười chua xót:
- Nhưng bác có biết không? Là do cháu không cho phép
mình được sống tiếp đấy thôi.
Ông mở to mắt hết cỡ vì
điều vừa rồi, lần đầu có bệnh nhân của ông nói: " không muốn sống".
Nhưng ông vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
- Bác sĩ, cháu thấy mình không thể sống tiếp được đâu,
một khi con người đã hết niềm tin để sống thì dù có cố gắng thế nào, linh hồn
của họ sẽ vẫn rời khỏi thể xác. Và cháu nguyện trao lại sự sống của mình cho
người khác.
Nói xong, Dương Lạp xoay
mình lấy một tập giấy được đóng kĩ lưỡng trong phòng bì đưa cho ông. Tember
Jack lần đầu nghe được những triết lí già dặn so với lứa tuổi của một cô bé còn
trẻ như thế này. Phải chăng dòng đời nghiệt ngã đã khắc những vết sâu đau khổ
vào tim cô bé. Ông đón lấy tập giấy, mở ra xem.
- Đồng ý hiến tặng tim ư?
- Vâng, tuy cháu bị máu trắng nhưng tim cháu rất khỏe
mạnh, và cháu muốn dành tặng nó cho một đứa em trai của cháu.
- Em trai?
- Vâng, đó là Hoàn Hoàn, một đứa trẻ mồ côi giống
cháu, thằng bé vốn bị bệnh tim từ bé, nhưng nó lại rất mạnh mẽ và bướng bỉnh.
Lúc biết tin nó bị bệnh tim, cháu đã âm thầm đi kiểm tra xem tim mình có phù
hợp với thằng bé không, quả nhiên rất ăn khớp. Vậy cũng coi như đây là một sự
trùng hợp, có người chết đi thì phả