i có người được sống. Đúng không bác? Vì
vậy, cháu xin lỗi phải từ chối ca phẫu thuật này. Cảm ơn bác rất nhiều.
Dương Lạp cúi đầu cảm ơn,
ông thấy người mình run lên bần bật. Đến khi ra khỏi phòng bệnh, ông vẫn còn
chưa hết run rẩy...trong sự nghiệp chữa bệnh của ông...chưa một lần thấy mình
quá bé nhỏ trước một cô gái mới 18 tuổi như vậy...Khi nói ra điều kinh khủng
đó, khuôn mặt ấy vẫn thản nhiên, bình tĩnh mang đôi cánh của thiên thần hạ thế.
Đúng như Dương Lạp nói,
cuộc sống là cho đi chứ không phải nhận lại. Trong
cuộc sống, có rất nhiều đứa trẻ bất hạnh khi sinh ra đã sớm mắc phải căn bệnh
hiểm nghèo nhưng cha mẹ chúng lại sẵn sàng vứt bỏ máu mủ của mình chỉ vì chúng
không lành lặn. Nhưng trên tất cả, chúng đã sống, sống bằng tất cả niềm tin về
sự nỗ lực của bản thân. Những gì chúng làm, sẽ được hưởng những thành quả xứng
đáng.
...................
" Chị ơi...
Tiếng gọi khe khẽ vang lên
trong màn đêm dày đặc, Dương Lạp nhìn thẳng vào phía đối diện, nơi đôi mắt màu
đen tuyền đang ngự trị.
- Hoàn Hoàn?
Cậu bé đứng dậy, ra hiệu cho
cô cùng ra ngoài. Dương Lạp cũng đứng dậy rồi đi theo.
Bên ngoài, bầu trời lác đác
vài vì sao chiếu ánh sáng le lói xuống hai người, gió đêm thổi lành lạnh, se
sắt da thịt. Ngồi trên băng ghế gỗ, hai tay đan chéo vào nhau, Dương Lạp
nghiêng nghiêng đầu nhìn thằng bé trước mặt mình. Hoàn Hoàn năm nay đã 12 tuổi
rồi, nhưng người lại gầy gò, ốm yếu thường xuyên, tuy nhiên nó lại rất mạnh mẽ.
Dương Lạp hỏi khẽ:
- Có chuyện gì vậy nhóc?
Hoàn Hoàn chớp chớp hàng mi
dày, cúi mặt xuống, có vẻ như nó đang buồn chuyện gì đó.
- Chị...chị có nghĩ...tại sao chúng ta
không có cha mẹ không?
Dương Lạp giật bắn mình, giống
như vừa nghe phải một điều gì vô cùng bất ngờ. Chwua bao giờ lũ trẻ hỏi về điều
này, nhưng sao hôm nay, chính miệng thằng bé mà cô nghĩ là sẽ không bao giờ hỏi
lại cất tiếng thắc mắc.
Dương Lạp bối rối vô cùng, cô
cười gượng:
- À...chúng ta có mẹ mà.
- Chỉ là mẹ nuôi mà thôi.- Hoàn Hoàn nói
bằng giọng đều đều như thể sự thật này đối với cậu mà nói đã quá bình thường.
- Chúng ta...chị không biết.- Câu trả lời
này, cũng không hẳn là sai, vì chính Dương Lạp cũng không biết vì sao lại như
vậy, huống chi lũ trẻ.
- Chị...em thấy chắc tại mình quá kém cỏi,
quá vô dụng, nên mới bị họ vất bỏ đấy thôi.
Im lặng.
- Mà một vật đã hết giá trị, thì đương
nhiên sẽ bị vứt vào sọt rác không thương tiếc, thể xác của em đã bị vứt đi,
trái tim của em cũng bị vứt đi...vì nó không hoàn thiện, phải không chị?
Hoàn Hoàn bật khóc, từng giọt
nước mặn đắng lăn trên khóe mi nặng trĩu lo âu, muộn phiền, tiếng khóc bật thốt
ra như bao nỗi uất ức dâng trào trong lòng, Dương Lạp ôm trầm lấy nó, bao bọc
như vai trò một người mẹ ôm đứa con trai yêu quý vào lòng. Cô còn đau, đau hơn
nó gấp trăm lần, vì sao ư? Vì cô còn không hiểu lí do mình bị vứt bỏ nữa kìa.
Nước mắt hai chị em thi nhau lăn dài như hai con người đồng cảm.
Màn đêm im lặng bị đánh thức
bằng những tia nắng đầu tiên của ngày mới...chan chứa mùi vị ấm nồng của bà mẹ
thiên nhiên dịu êm. Hoàn Hoàn nằm gối đầu lên đùi Dương Lạp ngủ ngon lành như
một đứa trẻ còn bé bỏng, còn cô, dựa đầu vào thành ghế, tìm kiếm một chút bình
yên sau những chuỗi ngày đau khổ.
Dương Lạp đã nghĩ, nghĩ về
cuộc sống của mình, cô thấy mình còn may mắn chán khi có một cơ thể khỏe mạnh,
Hoàn Hoàn bị bệnh tim, cô chỉ biết bàng hoàng khi nghe tin đó. Đó là một trái
tim phải chịu quá nhiều tổn thương. Trong cô thoáng nghĩ...nếu mình có bị làm
sao, nhất định sẽ tặng lại trái tim này cho thằng bé."
........
Dương Lạp ngồi bất thần
trong bệnh viện, cô nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt.
Chẳng lẽ đây là hội chứng
tự kỉ?
Không phải, chỉ là cô rất
nhớ một thứ...một thứ thật mơ hồ.
Nếu cô không cố phủ định
thì thực sự cô nhớ Nam Dĩnh, làm sao đây?
Cô không thể ra khỏi
viện, và cũng không thể gặp cậu ấy...
Và cũng vì...
Cậu ấy không muốn gặp cô.
Cô đã mơ về một ngày được
đi đến tận cùng thế giới cùng cậu, nghe có vẻ mơ hồ nhưng thực sự đây là ước mơ
lớn nhất hiện giờ của cô...
Cứ coi đó như là tâm
nguyện cuối cùng đi.
Nếu như là một giấc mơ
thì có lẽ nên không bao giờ tỉnh lại thì tốt biết mấy.
Cô lấy tay vuốt tóc, lại
vài sợi rơi ra một ngày nhiều hơn...nhưng không lo, vì tóc cô rất dày...chưa
cần phải đội nón đâu...
Nhưng cứ nhìn sự suy
nhược của bản thân thì cô lại quặn thắt. Bây giờ cô mới ngẫm ra một điều....
Cái chết thật bất ngờ!
Cô đang ngẩn người thì có
tiếng:
" Cạch"
Cửa mở, một chàng trai
cao ráo, chắc cũng tầm 1 mét 80, mái tóc màu vàng sậm cuốn trong băng đô màu
đen, cậu ấy mặc chiếc áo phông màu trắng với quần bò đen. Khuôn mặt rất đỗi
quen thuộc.
Cậu nhoẻn miệng cười nhìn
cô.
Bất giác nước mắt rơi lã
chã trên khuôn mặt của cô.
Là cậu ấy! cuối cùng cậu
ấy cũng đến rồi sao?
Nam Dĩnh tiến đến lại gần
cô, bằng một cử ch
