Old school Easter eggs.
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322470

Bình chọn: 9.5.00/10/247 lượt.

còn đến đây?- Cô lạnh lùng đáp.

- Chị thật sự xin lỗi rất nhiều.

Hoàng Hiểu Dy thoáng

buồn, mắt hơi đỏ, hôm nay cô cũng không trang điểm đậm như thường ngày, điều

này thật lạ. Cô khẽ thở dài, sự não nề hiện rõ trên khuôn mặt trắng nõn. Dương

Lạp khó hiểu:

- Vì cái gì?

- Thực sự Hiểu Vương...không phải em trai ruột chị

đúng không? Mà là anh trai em?

Dương Lạp sững sờ, sao

chị ta lại biết sự thật này. Cô ngồi im không dám nói gì. Để Hoàng Hiểu Dy nói

tiếp.

- Chị biết điều này từ rất lâu về trước rồi. Em đừng

ngạc nhiên như vậy. Chị chỉ xin lỗi về những gì đã gây ra cho em và anh trai

em. Nhưng Dương Lạp à....! - Cô ngập ngừng- Chị thật sự rất yêu Vương.

Dương Lạp biết chứ, biết

tình yêu chiếm hữu của chị ta. Nhưng chị ta nói điều này là có ý gì?

- Chị đã nghĩ rất nhiều về những điều mình làm. Chị đã

sai rồi...

Lần đầu tiên Dương Lạp

thấy chị ta nhận lỗi, đây là điều...không thể tin nổi.

- Chị biết tình yêu của chị là mờ quáng...là điên

rồ...nhưng mà chị vẫn cứ yêu, vẫn yêu Vương...Chị biết...nên chị đã quyết định.

Hoàng Hiểu Dy chợt khóc,

nước mắt trong suốt lăn dài trên khóe mắt đẹp. Cô đau lòng đứng dậy:

- Chị đã quyết định...sẽ nghe bố, sang Pháp du học.

Dương Lạp ngạc nhiên

nhìn...không ngờ điều này sẽ xảy ra. Hoàng Hiểu Dy nắm chặt tay Dương Lạp:

- Em phải mau chóng bình phục. Chúc em bình an.

Nói rồi, cô mỉm cười. Sau

đó, nhanh chóng rời đi. Cửa phòng đóng lại, Dương Lạp thất thần. Tình yêu? Tình

yêu đúng là con dao hai lưỡi...thật đắng cay làm sao.

.........

Trong phòng bác sĩ chuyên

điều trị cho Dương Lạp Lạp.

Những người có liên quan

đã tập họp đầy đủ ở đây: Hoàng Hiểu Vương, bà Thái Hoa, ông Hoàng Hiểu Khải,

Phạm Trân Trân và bác sĩ Tember Jack.

Ông bác sĩ ngồi vào chiếc

ghế chính giữa trung tâm, kính cẩn:

- Chào các vị, buổi họp mặt ngày hôm nay là đưa ra kết

luận cuối cùng về việc có phẫu thuật cho bệnh nhân Dương Lạp Lạp hay không?

Mọi người im lặng.

Bà Thái Hoa tỏ ra khá vui

vẻ, bởi sau vài ngày nhờ tới danh tiếng của Hoàng Gia, bà đã mời được bác sĩ

Tember Jack đến trực tiếp phẫu thuật cho con bé.

Ông bác sĩ chỉ lên màn

chiếu về tình trạng sức khỏe của Dương Lạp. Mọi người chăm chú lắng nghe và

quan sát lên màn chiếu. Hoàng Hiểu Vương trầm tư:

- Sẽ cứu được con bé đúng không? Nếu bác sĩ Tember

trực tiếp?

Nãy giờ im lặng, ông

Hoàng chợt cất tiếng, giơ cao tấm phiếu đồng ý phẫu thuật:

- Chúng tôi đồng ý khả năng chết trong phẫu thuật.

- Sao...?- Trân Trân hốt hoảng.

Ông quay sang mỉm cười

với cô:

- Chắc chắn sẽ thành công mà.

Người chưa nói một tiếng

nào từ khi bắt đầu đến giờ là bác sĩ Tember Jack, ông vẫn trầm ngâm nhìn lên

màn chiếu, mọi người ngạc nhiên nhìn ông. Bỗng chợt ông đứng bật dậy:

- Xin lỗi! Tôi từ chối ca phẫu thuật này.

Ai nấy đều quá đỗi kinh

ngạc, bác sĩ Tember cúi người:

- Thật lòng xin lỗi Hoàng Hậu và Hoàng Chủ Tịch, nhưng

tôi không thể thực hiện ca này.

- Tại...sao?- Hoàng Hiểu Vương không giữ nổi bình tĩnh

nữa.

Bác sĩ bước ra khỏi

phòng, để lại một câu nói:

- Bác sĩ sẽ không thể làm gì nếu bản thân nạn nhân từ

chối sự sống.

Cả căn phòng trùm trong

yên lặng, không gian u ám, tiếng thút thít khóc của Trân Trân và bà Thái Hoa.

Hoàng Hiểu Vương gục mặt xuống bất lực, hai tay nắm chặt:

- Tại sao? Tại sao lại từ chối nó...

Ông Hoàng cũng ngây người

ra, niềm hi vọng vụt tắt. Thấy không khí quá căng thẳng, vị bác sĩ kia phải

nói:

- Tôi biết là có khả năng này, vì đây không phải ca an

toàn, nhìn đốt sống tủy của bệnh nhân đã vô cùng khó khăn rồi, vì vậy...

- Im đi!

Hoàng Hiểu Vương tức giận

đá bay cái ghế rồi đi ra khỏi phòng...

......

- Không được sao?

Lục Trúc ghé đầu vào vai

Hoàng Hiểu Vương, mái tóc lơ thơ bay trong tà gió...

Cậu vẫn im lặng, ánh mắt

nhìn ra xa xăm, tại sao ngay đến Tember Jack cũng từ chối phẫu thuật cho con

bé, ông ta là người giỏi nhất cơ mà, nó quá khó khăn hay sao?

Bất lực.

Tất cả đã quay lưng lại

với cậu. Ông trời không ban phước cho con bé...cho em gái cậu...

Cảm xúc lúc này của Lục

Trúc lúc này là gì cô cũng không biết được nữa. Có một nỗi buồn mênh mang trong

lòng. Cô nhìn Hoàng Hiểu Vương, mái tóc màu hạt dẻ của cậu che kín khuôn mặt

đang buồn thảm thương.

- Vương...

Cậu giật mình quay sang

nhìn cô, thấy cô đang khóc, cậu hoảng hốt:

- Em sao thế?

Cô bất ngờ ôm chầm lấy

cậu, cái ôm khiến lòng cậu ấm áp hẳn lên:

- Đừng buồn...đừng buồn nữa.

Cậu cũng ôm cô, trong

lòng rất thoải mái bởi mùi thơm nhè nhẹ của cô.

Hoàng Hiểu Vương nằm trên

đùi Lục Trúc ngủ ngon lành, khóe môi còn cười hạnh phúc, đã mấy ngày cậu không

ngủ được rồi...Cô lấy tay vuốt vuốt tóc cậu, lòng rất thanh thản.

Trên thảm cỏ xanh ngắt,

những cơn gió đùa giỡn với đám mây khiến bầu trời xanh ngắt, rất dịu nhẹ, có

hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau.

........

Phòng bệnh lúc nào cũng

yên tĩnh, Dương Lạp chỉ có thể nói chuyện với bốn bức tường mà thôi.

Cô nhìn lơ đãng về phía

cửa ra vào.

“ Sao cậu ấy vẫn chưa đến.”

Người mà cô mong đợi nhất

lại không đến? Có phải thực sự hai