Ring ring
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322113

Bình chọn: 9.5.00/10/211 lượt.

người đã kết thúc hay không, giờ đây cô là

kẻ mong ngóng cậu ấy biết nhường nào. Cô tự nhủ phải gặp được cậu ấy trước khi

chết...Nếu không cô không thể nhắm mắt được...

Có tiếng mở cửa, cô vui

mừng nhưng nụ cười vụt tắt trên môi khi người đang đứng trước mặt cô lúc này là

gã hoàng tử kia. Cô hoảng sợ lùi ra sau, cậu ta cười lạnh tanh:

- Hóa ra mấy hôm nay mất tích là do nhập viện à?

Cô run người, hắn khiến

cô sợ.

- Sao lại sợ hãi thế kia bé cưng? Bé không chào đón ta

à?

Cậu ta tiến sát lại phía

cô, cái nhìn sắc lẹm khiến cô choáng váng, cậu ngồi phịch lên giường:

- Nghe nói bé bị ốm nên ta đến thăm thôi mà!

Cô vẫn không nói gì, lấy

tấm chăn mỏng trùm lên người, giọng run rẩy:

- Cậu đi đi cho...

- Ha ha ha...-Cậu cười khả ố.- Bé đuổi ta đấy à? Hình

như mẹ bé đang có thai nhỉ?

Cô giật mình thon thót,

sao cậu ta...có ý gì?

- Biết làm thế nào đây, ta rất ghét mụ ta, phải làm gì

bây giờ nhỉ? Có nên làm biến mất cái đấy đi không?- Lời nói sắc bén tựa như dao

chém vào không khí thành những tiếng " vun vút" kinh người. Ý nghĩa

trong lời nói, há chẳng phải đã quá rõ ràng hay sao?

Cô choàng dậy, hoảng hốt

nắm chặt tay cậu:

- Xin đừng...đừng làm thế mà...

Hoàng Tử hất tay cô ra,

vẫn nụ cười nham hiểm:

- Không được, bé cầu xin vô ích thôi...

“ Nếu vậy...cậu ta sẽ giết em trai mình sao?”

Cô ôm chặt lấy cậu, máu

bỗng phụt ra từ mũi, lại chảy máu nữa rồi. Những giọt máu đỏ tươi làm nhem

nhuốc ra tấm áo sơ mi trắng phau của cậu ta:

- Xin...xin cậu...

Cô thều thào, cậu ngỡ

ngàng, gỡ tay cô ra...Nhưng cô vẫn ôm rất chặt...Cái xiết của đứa con bảo vệ mẹ

mình đây sao?

Cậu đẩy mạnh cô ra, khuôn

mặt cô lấm lem máu dây ra từ mũi, cậu ngạc nhiên lắc mạnh người cô:

- Bé bị sao vậy? Sao bé lại bị như thế này?

Người Dương Lạp bỗng nhẹ

như tơ hồng, ngả ra trên tay cậu, khuôn mặt trắng bệch. Từ bên ngoài, các bác

sĩ lẫn y tá chạy lại làm cấp cứu cho cô.

Hoàng Tử ngây người ra

không hiểu gì...

Mãi lúc sau nghe phong

phanh...

Cậu mới biết...

Cô ấy...

Bị máu trắng....

Hẳn cậu đã rất shock, ai

nghe tin vậy cũng sẽ bị như thế mà thôi. Cô gái nằm trong phòng kia đang mắc

phải căn bệnh đó. Mà cậu đã nói những điều như vậy, những điều khiến cô ấy đau

lòng, cậu liệu có còn lương tâm nữa không. Cậu bị thù hận làm mù mắt, xâm chiếm

trái tim. Cô gái ấy đang cận cái chết trong khi cậu lại buông ra câu nói sẽ

cướp đi mạng sống của một ai đó thật nhẹ nhàng, cậu đang tự thấy kinh tởm chính

bản thân mình.

........

Trân Trân đắp lại tấm

chăn mỏng lên người Dương Lạp, cô cứ ngây ra nhìn bạn, bây giờ Dương Lạp vui vẻ

của ngày xưa đã không còn nữa, mà giờ đây đang nằm bất động ở kia...Lòng cô đau

tấy, tại sao Dương Lạp phải chịu quá nhiều bất hạnh như vậy...

Dương Lạp khẽ cửa quậy,

cô mờ mờ nhìn thấy Trân Trân đang ngồi trước mặt mình. Cô mỉm cười yếu ớt:

- Tiểu Trân đấy à?

Trân Trân giật mình nắm

chặt tay cô:

- Cậu tỉnh rồi đấy à? Để mình đi lấy sữa nhé.

Dương Lạp kéo tay cô lại,

gượng dậy:

- Khoan...cậu đừng đi vội.

Trân Trân ngồi lại, trì

mến nhìn Dương Lạp, cô kê lại chiếc gối cao cho Dương Lạp ngồi:

- Được rồi, mình không đi nữa...cậu muốn gì nào?

Dương Lạp nói:

- Trân à? Có chuyện này mình cần phải nói với cậu.

Trân Trân chăm chú lắng

nghe.

- Thực ra ba của anh Dương Phong chính là ba ruột của

cậu.

Dương Lạp hơi ngỡ ngàng

khi nhìn biểu hiện của Trân Trân, cô ấy chỉ mỉm cười:

- Mình biết rồi mà.

- Sao...cậu biết?

- Có người con nào mà không cảm nhận được cha mẹ của

mình chứ? Mình đã biết sự thật đó từ khi gặp ông ấy ở bệnh viện rồi. Nhưng mình

không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta.

Trân Trân cười tươi như

một thiên thần, Dương Lạp sao thấy hổ thẹn với bản thân, cô ấy đã rộng lòng tha

thứ cho ba của mình vậy mà cô lại hận mẹ đẻ của mình. Sao đau nhói lòng quá. Nhưng

dù bây giờ có chết thì cô cũng thấy mãn nguyện lắm rồi, vì cô đã được mẹ ôm

thật chặt, cái ôm của tình yêu thương thực sự.

- Trân Trân à...

Trân Trân vẫn trìu mến

nhìn cô.

- Cảm ơn trong thời gian qua đã làm bạn với mình, mình

rất vui vì có cậu là bạn thân. Cũng cảm ơn vì đã giúp tớ vượt qua mọi khó khăn

thử thách. Nếu có kiếp sau thì thực sự vẫn mong được làm bạn cậu một lần nữa.

Trân Trân đau nhói quay

mặt đi:

- Cậu đừng nói như thể hôm nay là ngày cuối cùng như

thế...

Dương Lạp chỉ biết lặng

lẽ mỉm cười ghi nhớ hình ảnh của cô bạn thân vào sâu trong tâm khảo mình. Phải

dồn hết sức lực để chụp lại hình ảnh của những người yêu quý vào trong kí ức,

sẽ khóa nó thật chặt, để không thể quên được ai.

Trân Trân bước vội ra

ngoài, cố kìm nén nước mắt đến giọt cuối cùng...ai cũng biết là...cô ấy không

thể sống...

Chu Thiên đỡ lấy Trân

Trân, cô òa khóc trong lòng cậu.

Ngoài trời, đã sang

chiều, ánh hoàng hôn rực rỡ phía cuối trời mang theo một chút mùi ngao ngán của

những cơn mưa đầu đông. Mưa rả rích rơi trên những phiến lá xanh ngắt. Các cô y

tá đi đi lại lại để kiểm tra sức khỏe Dương Lạp. Còn cô thì cứ mong ngóng một

điều kì diệu sẽ xảy ra.

Hoàng Hiểu Vương bước

vào, vẫ