ược nuông chiều, chỉ
biết ăn chơi quậy phá. Con dâu thì cũng là dân trí thức, làm gì có kinh nghiệm
chăm sóc cháu nhỏ. Tôi ở đây được hôm nay thì ngày mai cũng không tới được.
Cũng trăm bề lo lắng chị ạ! Thấy có chị vào nên tôi rất mừng... Nay lại thành
ra thế này.
- Gần một tháng qua, tôi có ở chung với vợ chồng tụi nó. Tôi thấy con rể tôi
rất tốt. Không những lo lắng cho mẹ con Minh Thư đầy đủ mà nó còn biết quan tâm
đến tôi nữa. Trông vẫn còn long bong vậy mà hành động, lời nói chững chạc lắm.
Chị yên tâm đi!
Đến tối, sau bữa cơm tối, bà Kim ra về. Kỳ Tuấn thì đi loanh
quanh nhà mới, anh chàng tỏ vẻ rất hài lòng với món quà từ bà mẹ lắm tiền của
mình. Thư tắm rửa sạch sẽ rồi lại bước ra, bé Kimi nằm ngủ ngoan ngoãn trong
nôi. Thư thích ngắm con trong lúc bé ngủ, cô mỉm cười nói với bà Trầm:
- Đến giờ vẫn không tưởng tượng được con có thể sinh ra thằng bé đáng yêu như
thế này.
- Con thấy trong người như thế nào?
- Vết mổ chưa thực sự hết đau. Lẽ ra con đã có thể sinh thường, nếu như...
.
Rồi Thư lại lấm lét như muốn cấu xé Kỳ Tuấn, nhắc đến anh thì cô
lại ức chế và cảm xúc thường hay thay đổi. Bà Trầm nhẹ nhàng khuyên:
- Rồi mai này con phải ở với nó suốt đời, đâu thể giận dai như vậy hả con? Mẹ
thấy nó cứ lủi thủi mấy ngày nay. Con vẫn chưa tha thứ cho nó à? Muốn hay không
thì con cũng đã sinh Kimi rồi. Định giận lẫy nó mãi sao?
- Mẹ... Anh ấy đi lăng nhăng đó. Mẹ không bênh vực con gái mẹ mà lại đi bệnh
vực rể à?
- Con nào cũng là con. Thư à, lăng nhăng là cái bản chất của mọi đàn ông mà.
Quan trọng chính là phụ nữ chúng ta làm cách nào để khắc chế cái tính lăng
nhăng đó. Mẹ khuyên con, một khi người đàn ông của con đi tìm đến món ngon của
lạ khác, khoan hãy oán trách và thù ghét người đàn ông đó mà điều đầu tiên là
phải hỏi chính con vì sao đã có con mà người đàn ông đó vẫn làm như vậy.
- Con không thể nào chấp nhận điều đó. Con không dễ dàng bỏ qua chuyện này vậy
đâu.
- Con phải sáng suốt. Con rõ chưa?
- Con không cần ai hết. Có mẹ phụ con chăm sóc Kimi là được rồi.
- Không đâu con...
Bà Trầm dịu giọng lại, Minh Thư ngạc nhiên:
- Mẹ đang nói gì thế ạ?
- Dượng con bị bệnh nặng. Mẹ phải về Bắc vào ngày mai.
- Cái gì? Sao nhanh vậy?
- Mẹ đã đặt vé tàu hỏa rồi. Ngày mai mẹ sẽ đi.
- Con gái mẹ nằm ổ sinh con chưa được mấy ngày mà mẹ lại tức tốc về ngoài đó
sao? Ông ta đối với mẹ quan trọng vậy hả?
- Minh Thư, con không được vô phép với dượng?
- Ông ta có gì đáng để con phải tôn trọng chứ. Thậm chí con còn suýt bị ...
- Dượng đã từng có hành động làm con sợ, con có quyền không tha thứ cho dượng
nhưng dù sao đó cũng là chồng hợp pháp của mẹ. Con đã có chồng con yêu thương
và chăm sóc, nhưng ông ấy thì chẳng còn ai ngoài mẹ cả.
- Vậy là mẹ chọn ông ta thay vì con phải không?
- Con luôn là số 1 của mẹ. Nhưng mẹ không thể để dượng con một mình thui thủi
ốm đau bệnh tật.
- Thôi đủ rồi. Chung quy thì mẹ cũng chọn quay về ngoài đấy với ông ta. Con
cũng không ép mẹ đâu.
- Con giận mẹ sao?
- Con nào dám. Mẹ đang làm đúng mà.
Minh Thư giận dỗi, cô không nói gì. Bà Trầm cũng lặng lẽ ra
ngoài và về phòng thu dọn đồ đạc. Kỳ Tuấn gõ cửa, anh nói:
- Mẹ, con nói chuyện với mẹ một chút nha.
- Chuyện gì vậy con?
- Thư có làm gì mẹ buồn, con thay cô ấy xin lỗi mẹ.
- Mẹ không buồn đâu. Mẹ gửi gắm con, nhớ chăm sóc mẹ con nó chu đáo nhé.
- Đó là vợ và con của con kia mà. Con sẽ làm tốt.
- Nghe như vậy thì mẹ yên tâm.
- Mẹ biết chuyện giữa con và Thư phải không?
- Ừ. Nhưng mẹ không muốn nói tới. Mẹ muốn hai đứa tự giải quyết. Mẹ tin rằng
hai đứa đã đến với nhau được thì chuyện này cũng giải quyết được.
- Dạ. Thế ngày mai mẹ đi mấy giờ ạ?
- Chắc khoảng sáng đó con.
- Đi tàu hỏa mệt lắm. Con sẽ đặt vé máy bay cho mẹ. Chỉ khoảng 2 tiếng thôi, mẹ
sẽ về tới Hà Nội.
- Thôi được rồi con ạ. Kimi mới ra đời, mọi thứ phải lo lắng, mẹ không thể
phiền con như thế.
- Mẹ con mà biết được mẹ con sẽ la con đó. Bây giờ mẹ nghỉ ngơi sớm, sáng mai
con đưa mẹ ra sân bây.
- Vậy mẹ cảm ơn con.
- Có gì đâu mẹ. Nói vậy là mẹ xem con là người ngoài rồi.
- Cái Thư nhà mẹ có phúc lắm mới tìm được tấm chồng như con.
Rồi Kỳ Tuấn lại trở về phòng, Minh Thư không thèm nhìn tới. Thấy
Kỳ Tuấn bước vào, Thư lại ẵm con lên và đặt xuống nằm cạnh cô trên giường. Kỳ
Tuấn thở dài, anh vào tắm rửa rồi lại tiến lại, hôn lên tay, lên trán rồi lại
lên má bé Kimi. Anh nhìn Minh Thư rồi nói:
- Không cần phải xua đuổi anh bằng cách này. Anh không muốn tới những nơi anh
không được đón chào. Chúc em ngủ ngon.
Đã bao nhiêu lần Kỳ Tuấn và Minh Thư phải ngăn mặt cách phòng,
hôm nay, như để giữ ý tứ để bà Trầm ngày mai yên tâm về Bắc, Kỳ Tuấn đành ở lại
trong phòng. Chiếc TV cỡ bự cứ chớp tắt liên tục suốt đêm, bên cạnh đó là tiếng
bật lon bia. Minh Thư nào có ngủ được, không phải vì những âm thanh ấy mà là vì
cô đang suy nghĩ. Cô đã đếm được Kỳ Tuấn uống bao nhiêu lon bia, cứ thỉnh
thoảng chợp mắt rồi lại mở mắt, TV vẫn sáng, tiếng động vẫn còn, dù rất
