g kín miệng, vùng vẫy hết một hồi,
trước khi hít thở không thông, đôi tay này mới chịu buông ra.
Tôi hấp hối mà ngẩng đầu lên, gặp người tới cả kinh không gì sánh kịp.
Người này, không phải An Lăng Nhiên, không phải Văn Mặc Ngọc, mà là mẹ
chồng Túc Phượng của tôi.
Tôi líu lưỡi, nói một câu không hợp thời hợp lễ:
“Mẹ chồng người cũng đến đây hẹn hò với Nhị thúc à?”
Chương 21
Bản công chúa hiện tại, rất là mất hứng.
Chính xác hơn là, vô cùng bực bội.
Căm hận há miệng ngáp hai cái, tôi uất ức nói: “Mẹ chồng, con thật rất buồn
ngủ.”
Túc Phượng nghiêng mắt, nói nhỏ với Lý mụ mụ: “Đi xem thử, hai người đó có
chuyển động hay không.”
Lý mụ mụ lên tiếng trả lời chuyển động rồi, mụ phượng hoàng có vẻ như có
chút lo lắng, lại nhỏ tiếng nói: “Nhũ mẫu, nhớ cẩn thận chút! Nhất định không
được để cho bọn họ phát hiện.”
“Vâng”
Lần này Lý mụ mụ đi thật, tôi mệt mỏi ngồi trong thư phòng, lại ngáp thêm
hai cái.
Một đêm không ngủ, tôi có thể tưởng tượng ra lúc này mình rốt cuộc có bao
nhiêu sa sút bao nhiêu chật vật, đôi mắt thâm đen e là đến gấu trúc nhìn thấy
cũng phải lấy làm hổ thẹn.
Đến nước này rồi, nói ra cũng dài dòng.
Hồ sen ánh trăng, lụa mỏng màn thưa, trong Tinh Nhu các có một đôi uyên
ương hoang dại đang say sưa chìm đắm, trong tình cảnh như thế bản công chúa bị
Điểu lão đầu bắt gặp. Tiếp đó lại không quên quét dầu mỡ lên đầu lưỡi của mụ
phượng hoàng, còn cố gắng giả bộ ngốc, hỏi bà ta có phải cũng đến đây hẹn gặp
tình lang.
Sau mấy canh giờ ngồi nhớ lại, tôi thực hối hận đã nói câu đắc tội với bà
ta.
Thực ra trước khi mở miệng nói câu này, trong lòng tôi cũng đã thầm mắng
tình cảnh cẩu huyết, ai ngờ, Vương phi đúng là Vương phi, phong độ và khí chất
đương nhiên là khác người, Túc Phượng đã không nổi trận lôi đình, lại còn lặng
lẽ kéo tay tôi sang một thư phòng bên cạnh Tinh Nhu các.
Tôi thật khó hiểu nổi.
Vô cùng khó hiểu.
Có gian chưa kịp tróc, lại bị điểu lão đầu lật ngược thế cờ, kéo tôi vào
trong thư phòng làm quái gì đây?
Dù có thả lỏng Nhị thúc vụng trộm với nha hoàn hay không? Bản công chúa tự
nhận chuyện này cũng không quá lớn, không nói đến chuyện An Lăng Vân trước giờ
vẫn lén Mục vương ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, Mục vương phi vốn đã không
thuận mắt, lại thêm chuyện này, nếu là nha hoàn khác thì không nói, lại là ả
Hoàn Nhi có dã tâm bừng bừng muốn làm chủ tử này. Nếu Vương mụ mụ, Lý mụ mụ,
Trương mụ mụ trong viện của tôi đều đã biết được chuyện này, điểu lão đầu tâm
tư sâu sắc thế kia làm sao lại không biết được, thế nhưng vì sao, điểu lão đầu
không chịu bắt cá đang ngủ, trái lại còn kéo tôi vô thư phòng ngồi chờ bọn họ xong
việc.
Thật sự là đôi uyên ương chết tử tế, theo tôi thấy, nên tranh thủ lúc họ
không phòng bị, đột nhiên xông vào lúc An Lăng Vân còn đang bên cạnh Tiểu Hoàn,
khiến cho Nhị thúc sợ tới mức không cử động nổi mới là chuyện tốt, cũng coi như
vì dân mà trừ hại.
Thế nhưng mẹ chồng tôi ắt có mưu kế, ngồi vào chỗ của mình trong thư phòng,
còn buồn bực nói: “Bắt kẻ thông dâm, không nhất định phải ở trên giường.”
Đêm đã khuya, tôi nghe xong câu này, không biết vì sao ngược lại có chút
buồn ngủ.
Tôi nói: “Được vậy, mẹ chồng người cứ ở đây từ từ chờ, ta đi về trước.”
Vừa dứt lời, bi kịch cứ thế mà phát sinh.
Lý mụ mụ dùng lưng hùm vai gấu của bà ta liều chết cắm ngay trước cửa, tôi
trái phải đều không có đường ra.
Túc Phượng ở sau lưng tôi cười âm hiểm: “Con dâu ngươi nếu đã biết được
việc này, thế thì cũng nên góp chút sức lực.”
¥%&(! ~¥@. . . . . . ¥&
Cứ như vậy cho đến trời sáng.
Nhị thúc này với Tiểu Hoàn cũng thực biết cách tạo ra náo nhiệt, cả một đêm
dài đều khổ cực cày cấy, gắt gao không chịu tách ra, bản công chúa cũng cứ như
thế gắt gao mà bồi Điểu lão đầu bọn họ.
Túc Phượng cùng với Lý mụ mụ dù có nói thế nào cũng muốn lôi tôi ra làm trò
cười, đã thế ngoài bản công chúa ra, Lý mụ mụ, Trương mụ mụ, Vương mụ mụ cũng
có thể diễn, Túc Phượng đúng là một con phượng hoàng cụt đuôi có thù tất báo,
không cho tôi đi ngủ mà phải cùng với bà ta diễn trò, cái này gọi là báo thù
lúc nãy tôi nói bà ta hẹn hò.
Nghĩ đến, tôi thật sự rất hối hận.
Lại liên tục ngáp mấy cái, chỉ thấy Lý mụ mụ từ bên ngoài bước vào, gào to
lên: “Đi rồi đi rồi!”
Nghe vậy, tôi với Túc Phượng tinh thần phấn chấn hơn hẳn.
Điểu lão đầu phấn chấn là vì, có thể bắt được kẻ thông dâm, còn có thể đi
đóng kịch.
Tôi phấn chấn là vì, có thể diễn kịch, diễn xong rồi có thể về ngủ.
Túc Phượng: “Con dâu, những lời ta căn dặn ngươi nhớ kỹ hết chưa?”
Tôi nói: “Nhớ kỹ. Mẹ chồng người cứ yên tâm đi, vì có thể ngủ, ta nhất định
sẽ cố diễn thật tốt!”
Gà gáy tinh mơ, trời tờ mờ sáng, tôi đứng gần Tinh Nhu các la toáng lên. Âm
thanh này, tuyệt đối không thể so sánh với tiếng đánh thức nhỏ nhoi của gà
trống; tư thế này, cũng tuyệt đối không sánh bằng với dáng vẻ của Trần Hiền Nhu
ngày hôm qua xông vào Tây viện của tôi.
Chỉ có điều lần này, tiếng hét như sấm của tôi đã đánh thức được bọn hạ
nhân ở hậu viện.
Không có Kỳ Nhi đi theo, không có Vương mụ