Teya Salat
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322772

Bình chọn: 8.00/10/277 lượt.

thấy một người chồng rộng rãi như vậy nên ông

ta có chút sửng sốt nhìn về phía Lạc Mỹ, ngạc nhiên vì lòng tham của cô.

Cô thản nhiên nói: "Tôi muốn toàn bộ trang sức gia truyền của nhà họ Ngôn."

Anh đặt tách cà phê xuống, mỉm cười nói với luật sư: "Giao cho cô ta

đi." Ngừng một chút, anh nhìn cô bảo: "Đỡ cho lúc Ngôn Thiếu Tử cưới cô, cậu ta không tìm ra món trang sức nào để tặng cô đâu."

Anh rốt cuộc vẫn không nhịn được mà buông ra một câu chua chát. Cô vẫn

thản nhiên nhờ luật sư thêm vào điều khoản ấy rồi nhận lấy bản sao.

"Xin mời hai bên ký tên." Cô nhận lấy bút, không chút do dự ký lên ba

chữ "Quan Lạc Mỹ". Dung Hải Chính đợi sau khi cô ngẩng đầu lên mới cười

lạnh một tiếng, ký họ tên mình, sau đó vứt bút lên mặt bàn.

Luật sư cẩn thận thu hồi giấy tờ. Lạc Mỹ đứng lên, Dung Hải Chính ném

một xâu chìa khóa lên bàn: "Đây là chìa khóa nhà, mọi vật dụng cá nhân

của tôi xin cô vứt hết cả đi."

Nói xong câu này, anh liền đứng lên bước thẳng ra ngoài không ngoảnh đầu lại, vị luật sư cũng theo anh bỏ đi. Cô chết lặng nhặt xâu chìa khóa ấy lên, những miếng kim loại lạnh ngắt áp vào lòng bàn tay cô.

Gia đình ư?

Nơi này giờ đây cùng lắm cũng chỉ là một ngôi nhà mà thôi. Cô chán nản

bước đến trước két bảo hiểm, trong két đều là châu báu, bây giờ tất cả

là của cô. Trong tài liệu luật sư giao cho cô có một dãy số dùng để niêm phong két bảo hiểm, cô mở tài liệu ra xem, chiếu theo mật mã để mở két.

Hộp nhung màu đỏ ấy nằm lẫn lộn trong hàng đống hộp trang sức đủ loại

khác nhau. Cô nhặt và mở hộp ra, vùi bên trong là một con dấu trong suốt tựa hình dáng một giọt nước mắt.

Cô nhặt nó lên. Dưới ánh đèn, nó lấp lánh bao phủ một vầng sáng dịu nhẹ, xinh đẹp vô ngần, xoay lại, có hai chữ Triện đập vào mắt: "Hương Hàn".

Con dấu mới tinh, chưa từng nhiễm vết chu sa, có lẽ từ lúc chạm khắc

thành hình đến nay chưa hề được sử dụng.

Dưới đáy hộp còn có một tờ giấy màu vàng tươi, niên đại đã rất xưa,

nhưng màu mực vẫn sắc sảo, nét bút mảnh mai thanh nhã: "Trở về chốn xa

xưa, trăng soi trên đường vắng, tay ai vương hơi lạnh, lòng quặn thắt

hơn thu." Rõ ràng là bút tích của một người con gái. Năm xưa Ngôn Thường Hân một tay gây dựng nên buổi ban đầu của tập đoàn thương nghiệp, chẳng biết trong việc này có câu chuyện vui buồn hợp tan nào hay không, tuy

nhiên trên đời luôn tồn tại một thứ tình cảm, cho dù chết đi vẫn không

thay đổi, thậm chí trăm năm sau vẫn ngời sáng rực rỡ.

Cô đột nhiên có một cảm giác bừng tỉnh. Trong cơn mưa rả rích, cô lái xe xuống núi, tìm đến quán trà ngày nọ trong thành phố. Ngừng xe, cô đội

mưa bước vào quán.

Toàn thân cô đều ướt đẫm, nước mưa xuôi theo mái tóc cô nhỏ xuống lệt

bệt. Cô biết bộ dáng của mình lúc này giống hệt như một người điên.

Bên trong quán vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng, hương trà quẩn quyện, không một ai ngước lên nhìn cô.

Cô bước thẳng vào nơi sâu nhất, trên bờ tường trắng như tuyết ấy có treo một bức liễn, trên đó chỉ viết mỗi hai chữ "Hương Hàn".

Hóa ra cô đã từng trông thấy hai từ đó tại nơi này, cô đứng dưới bức liễn kia, ngước nhìn một lúc, trầm ngâm thật lâu.

Phía sau vang đến tiếng bước chân nhè nhẹ, nếu không phải trong phòng

quá yên tĩnh thì cô gần như không thể nghe thấy. Cô xoay người lại, là

bà lão áo xanh ấy, bà khẽ gật đầu với Lạc Mỹ. Cô lấy con dấu ra, khẽ

nói: "Ngôn tiên sinh nhờ cháu đến."

Bà lão tuổi ngoài bảy mươi ấy chỉ mỉm cười: "Đến đây, cháu ngồi xuống

uống tách trà nóng trước đã." Trà nóng nhẹ nhàng đặt lên bàn, hai người

ngồi đối diện nhau, cô ngây người nhìn bà lão ấy, lòng bàn tay xòe ra,

"Hương Hàn" trong tay cô lấp lánh thứ ánh sáng như ngọc thạch.

Bà lão liếc nhìn qua, chỉ mỉm cười: "Hóa ra con dấu nhỏ này vẫn còn tồn

tại trên thế gian." Ngón tay khô gầy của bà chạm lên lòng bàn tay Lạc Mỹ truyền đến một làn hơi ấm lạ kỳ. Bà lão từ tốn nói: "Hương Hàn, là tên

của bà."

Lạc Mỹ gương mặt thảng thốt, không ngờ chủ nhân của con dấu nhỏ này lại

còn sống. Cô mở tròn mắt, nhìn gương mặt đã từng gánh chịu biết bao tang thương của bà lão trước mắt, vô cùng kinh ngạc và rung động.

"Ngôn Thường Hân đã từng phụ bạc bà cho nên đến lúc cuối đời cảm thấy áy náy lương tâm, tiếc thay..." Bà lão khẽ đặt con dấu nhỏ ấy lên bàn trà, "Gia tài bạc triệu đến phút cuối cũng chỉ là vô nghĩa."

Lạc Mỹ càng cảm thấy rung động: "Cháu nghĩ đó là một câu chuyện tình yêu rất mãnh liệt."

Gương mặt bà lão đầy nếp nhăn, mỉm cười lặng lẽ như thời gian trôi: "Với đàn ông mà nói, tình yêu chỉ là vật tô điểm cho tiền bạc và quyền lực,

như dệt gấm thêu hoa, có thêm một vài mối tình cũng tốt mà ít đi cũng

chẳng sao cả."

Lạc Mỹ nhất thời không ngờ sự thể lại như vậy, trong lòng cũng bùi ngùi

không thôi, cuối cùng cô lên tiếng: "Ngôn tiên sinh mong muốn sử dụng

quỹ gia tộc để vượt qua khó khăn trước mắt."

Bà lão vẫn mỉm cười cũ: "Cháu thay cậu ta làm nhiều chuyện như vậy, có đáng hay không?"

Lạc Mỹ thoáng ngẩn ra: "Việc này không phải là đáng hay không đáng..."

Bà lão gật gù: "Việc này không phải là đáng hay không đáng, được rồi,

ngày mai cháu cùng c