huận tay nhấc bình rót thêm trà
cho tôi. Chẳng hiểu sao, cô nhất thời như xuất thần, đến khi nước trong
tách trào ra cô mới giật mình phát hiện. Còn tôi ra vẻ như không hay
biết, chỉ nhìn vào lá trà xanh ngát nhịp nhàng nhấp nhô trong tách, nói
với cô: "Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu."
Mỹ Tình lặng im không nói.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, hạ tách trà xuống bảo: "Có lẽ cô tự mình xem sẽ
hiểu rõ hơn." Nói xong, tôi mở chiếc cặp để bên cạnh, lôi ra một xấp tài liệu giao cho cô, "Tất cả tài liệu đều ở đây, đúng sai đều ở trong đó,
cô từ từ xem sẽ hiểu." Nói rồi tôi đứng dậy định cáo từ.
Cô giữ tôi lại: "Nói chuyện suốt cả đêm rồi, cô ăn sáng xong hẵng đi."
Tôi lắc đầu: "Uống trà ngon của cô một đêm đã vui lắm rồi, không phiền
cô nữa, tôi còn phải đến sân bay, chuyến bay sáng sắp cất cánh rồi." Tôi ngừng một chút, muốn nói tiếp nhưng lại thôi.
Mỹ Tình định nói điều gì đó, đột nhiên nghe tiếng cửa mở, tôi xoay đầu
nhìn lại, chỉ thấy một cô bé mình vận áo ngủ, chân mang dép lê, từ trong phòng thong dong bước ra. Gặp Mỹ Tình, cô bé liền gọi: "Con chào mẹ
buổi sáng."
Tim tôi rung lên, còn Mỹ Tình thì quay lại nhìn cô con gái nhỏ còn đang
hồn nhiên lơ mơ ngáy ngủ của mình mỉm cười: "Chào bé cưng buổi sáng."
Cô bé ấy trông thấy tôi, rất lễ phép thưa: "Con chào dì buổi sáng ạ."
Rồi cô bé mỉm cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh xắn, đôi mắt đen lay láy, trong vắt như có thể phản chiếu cả thế giới.
Tôi sớm đờ người ra lẩm bẩm: "Trong tư liệu trước nay chưa hề nhắc tới
cô có một đứa con gái." Tôi từ từ ngồi xuống, tựa như sợ quấy nhiễu đến
điều gì đó, ngẩng mặt lên khẽ hỏi: "Bé ngoan, chào con buổi sáng. Con
tên là gì?"
Cô bé đáp: "Thưa dì, con tên Hối Chi."
Tôi quay đầu lại nhìn Mỹ Tình. Tôi đoán trong ánh mắt tôi lúc này nhất
định tràn ngập một vẻ phức tạp và khó hiểu. Cô cuối cùng cũng nhẹ giọng
giải thích: "Con bé luôn ở ký túc xá của trường, mấy hôm nay vì nó bị
cảm, vừa hay tôi cũng đang rảnh rỗi, cho nên mới đón nó về nhà. Nó hiếm
khi gặp gỡ bạn bè của tôi cho nên cô mới không biết đến sự tồn tại của
nó."
Nhưng tôi đã từng điều tra qua những chi tiết kín kẽ nhất, sao có thể bỏ sót sự tồn tại của đứa bé này nhỉ? Cô ta rốt cuộc đã dùng cách gì để có thể che giấu sự ra đời của đứa bé này?
Tôi không thể suy nghĩ nhiều hơn bởi vì cô bé ngây thơ ấy cứ tò mò quấn riết lấy tôi hỏi đủ chuyện: "Dì ơi, dì làm nghề gì vậy?"
"Dì là luật sư."
"Luật sư là gì vậy?"
"Luật sư chính là một loại nghề chuyên giúp người ta xử lý những rắc rối về pháp luật."
Hối Chi nửa hiểu nửa không, lại hỏi tiếp: "Vậy dì luật sư có con gái không? Sao dì nhìn con lại có vẻ lạ lùng như vậy."
Đáy mắt tôi dường như có một luồng sóng nhiệt tuôn trào, tôi ngước mặt
lên trả lời: "Không con à, dì chỉ cảm thấy vui mà thôi. Trên thế giới
này có những việc khiến chúng ta nuối tiếc, cũng có những việc khiến
chúng ta không hề hối hận."
Lời của tôi có thể khiến cho cô bé không hiểu, nhưng đôi mắt trong vắt
ấy vẫn chăm chú nhìn tôi, khiến tôi cảm thấy thư thái và bình lặng. Trên bàn bày tập hồ sơ mà tôi vừa đưa ra, mặt trước là một bức thư do tự tay Vinh Chí Chính viết, nét chữ bay bổng sắc bén, chính là tác phong mà
loại người như anh nên có:
Mỹ Tình,
Đến giờ anh mới viết được một lá thư như vậy cho em nhưng có lẽ đã muộn
mất chín năm rồi. Ban đầu, sở dĩ anh không cất bút chỉ vì em mãi mãi
cũng không biết rằng, kể từ thời khắc em và anh đoạn tuyệt, anh có cảm
giác vạn vật trên thế gian này chẳng còn gì đáng để anh lưu giữ lại.
Hôm qua báo cáo kiểm tra đã có kết quả, sau cùng cũng chứng nhận bệnh
ung thư phổi của anh đã không còn khả năng cứu chữa. Bác sĩ bảo anh sớm
chuẩn bị mọi thứ, sắp xếp ổn thỏa những việc chưa làm. Anh còn việc gì
mà không buông bỏ được chứ? Họ làm sao biết được, từ mười năm trước lòng anh đã nguội lạnh mất rồi.
Anh từng cùng em nhiều lần nhắc đến bộ phim "Cuốn theo chiều gió", anh
cũng từng nhiều lần cố tránh cho bản thân lâm vào hoàn cảnh của Rhett
Butler, nhưng em đã dễ dàng đánh sập tất cả phòng tuyến của anh, làm cho anh muôn đời cũng không vươn dậy nổi. Có điều anh vẫn không hối hận, từ cái ngày đặt chân vào tiệm hoa của em, lần đầu tiên trông thấy em mỉm
cười duyên dáng, anh đã biết mình sẽ không hối hận! Cho đến tận hôm nay, anh vẫn nhớ rõ nhịp tim xao động của mình vào thời khắc trông thấy em
hé cười hôm ấy, cũng chỉ đến hôm nay, anh mới dám thẳng thắng nói cho em biết, anh lấy em là vì anh yêu em, yêu em từ lần đầu tiên em mỉm cười
với anh, anh đã ghi khắc trong tim, mãi mãi không phai nhạt.
Chuyện của Nhan Thủ Hạo làm em cực kỳ phẫn nộ. Cái gọi là chứng cớ của
cậu ta khiến cho em hoàn toàn ngã lòng. Anh không có gì biện bạch, vì
động cơ ban đầu của anh với em đúng là lợi dụng. Nhưng sau đó, mọi thứ
đã thay đổi, khi anh dốc cả tính mạng của mình mà yêu em, còn em lại
không chút rung động, anh liền biết mình rốt cuộc cũng chỉ gieo gió gặt
bão mà thôi.
Bi kịch của mẹ khiến cho anh luôn hoài nghi, trên đời này liệu tình yêu
có thật sự tồn tại hay không? Liệu tình yêu
