lạnh lùng nở nụ cười: "Hèn hạ ư? Những chuyện Thường Hân làm thì minh bạch à? Vụ sạt lở đường hầm núi Đại Doanh, bảy công nhân thiệt mạng, bốn mươi sáu người khác bị thương, vì sao? Bởi vì công ty công
trình Khoan Công thuộc xí nghiệp quan hệ Thường Hân lừng lẫy tiếng tăm
vì thèm thuồng món lợi nhỏ mà tự tiện thay đổi kết cấu thiết kế. Sau khi sự việc xảy ra, các người đều chối bỏ sạch sẽ trách nhiệm. Hai tay của
các người đều là máu tươi thì có tư cách gì chỉ trích người khác chứ?"
Ngôn Thiếu Tử nói: "Người trong thương trường, thân bất do kỷ, ngày xưa
cô cũng là một phần trong công ty, chẳng lẽ cô lại trong sạch hay sao?"
Lạc Mỹ nói: "Tôi đúng là không trong sạch, cho nên tôi mới có quả báo
ngày hôm nay. Nhưng tôi chỉ muốn cho anh hiểu rõ, trên đời này không ai
sạch sẽ hơn ai cả, anh căn bản không có bất cứ lập trường gì để chỉ
trích chồng tôi cả."
Ngôn Thiếu Tử giận đến run người, cơ thịt trên mặt giần giật từng hồi,
gần như gằn từng chữ: "Được! Được! Tôi sẽ chờ, chờ xem ông chồng tốt của cô sẽ đem lại cho cô kết cuộc như thế nào!" Cậu dùng sức đẩy cô sang
bên, xoay người sải bước thật nhanh, chẳng bao lâu đã chìm vào bóng tối.
Lạc Mỹ bị cậu đẩy lảo đảo vài bước, phải vịn vào dây xích đu mới đứng
vững được. Ánh trăng vẫn đẹp như lúc nãy, trên cành, trên lá, trên hoa
dâm bụt đều phủ lên một lớp sương bạc. Tiếng âm nhạc trong vườn, tiếng
nói cười từng đợt truyền đến, nhưng Lạc Mỹ lại cảm giác mình như một kẻ
cô độc ở chốn này, người bên ngoài cười cũng được, đùa cũng được, dường
như đều là một thế giới khác. Cuộc nói chuyện ban nãy, cô và Ngôn Thiếu
Tử đã hoàn toàn đoạn tuyệt với nhau rồi, về sau gặp mặt, chỉ sợ ngay cả
vẻ khách sáo giả tạo như hôm nay cũng không có nữa, mà những lời nói của cậu sẽ càng khiến cô thêm khó chịu.
Đúng vậy, cô căn bản không hề biết Dung Hải Chính là ai, nhưng anh đã
cứu cô. Trong lúc khốn cùng, anh đã thay cô chỉ ra một con đường, anh đã khiến cô sống lại một lần nữa. Chỉ vì báo thù mà sống lại, nỗi khổ
trong lòng cô càng dâng trào nhiều hơn, hệt như vừa uống một tách cà phê đen đậm đà, đắng vào tận lục phủ ngũ tạng, đắng đến mắt cô từng cơn
nóng ran. Cô mong rằng nơi đây chỉ là một vùng đất hoang không người
sinh sống, để cô khóc to lên một trận cho hả, trong lòng sẽ cảm thấy dễ
chịu hơn, thế nhưng bên ngoài bức tường hoa ấy vẫn là người, cô đành
phải cố gắng nhẫn nhịn, may mà nhẫn nhịn đã quen, có khó có khổ hơn cô
cũng có thể chịu đựng được. Qua một lúc sau, cô cảm thấy tốt hơn đôi
chút liền chầm chậm bước ra ngoài.
Dung Hải Chính đang trò chuyện với bộ trưởng, trông thấy cô liền hỏi: "Em đi đâu vậy, cả nửa ngày cũng không thấy?"
Lạc Mỹ cười đáp: "Em vừa nãy sang giậu hoa bên kia chơi, nào ngờ lạc
đường, trời lại tối, không trông thấy gì cả, em bèn men theo đường nhỏ
càng đi càng xa, cuối cùng mới quay lại được nơi đây."
Bộ trưởng Cao cười bảo: "Tôi vừa rồi còn nói đùa với Hải Chính, rằng có
một người vợ xinh đẹp giỏi giang như cô đây, anh ta mà không trông nom
cẩn thận, coi chừng bị người khác bắt cóc đi mất đấy."
Nói cười một lúc, Lạc Mỹ lại cùng bộ trưởng Cao nhảy hai bài nhạc rồi
mới cùng Dung Hải Chính khiêu vũ. Anh hỏi "Vừa rồi cô đi đâu vậy, tôi
nghĩ không phải lạc đường đâu."
Lạc Mỹ mỉm cười: "Chẳng lẽ anh thật sự sợ rằng có người bắt cóc tôi đi à?"
Dung Hải Chính cũng phì cười.
Lạc Mỹ hạ giọng nói: "Tôi vừa gặp Ngôn Thiếu Tử."
Dung Hải Chính "ừm" một tiếng, hỏi: "Hắn ta nói gì vậy?"
Lạc Mỹ đáp: "Cũng không có gì, còn không phải mấy câu trong dự đoán của anh hay sao."
Dung Hải Chính ngừng lại thật lâu không lên tiếng, lát sau mới hỏi: "Vậy về việc cô kết hôn với tôi, hắn ta nói thế nào?"
Lạc Mỹ tròn mắt nhìn anh, thấy anh thờ ơ như thể thuận miệng hỏi đến bèn trả lời: "Anh ta thì có lời nào hay ho đâu chứ! Có điều, cả gia tộc
Ngôn Thị đều tỏ ý không vui trước hôn lễ của chúng ta, tôi nghĩ anh ta
cũng thế."
Dung Hải Chính không hỏi nữa, sau khi vũ hội kết thúc, hai người trở lại ngôi nhà ở Tân Hải. Lạc Mỹ chỉ cảm thấy mệt mỏi, cô tắm rửa qua loa rồi sớm chìm vào giấc ngủ say. Đến khi cô trở giấc tỉnh lại, cả căn phòng
đã ngập tràn ánh sao, những ngôi sao trên vòm trần bằng thủy tinh, mọc
chi chít lấp lánh như biển, tựa như những giọt sương long lạnh chực rơi
xuống mà giường bên cạnh lại trống không. Cô trong lòng lấy làm lạ, ngồi dậy thuận tay với một chiếc áo khoác, vừa mặc vừa bước ra ngoài, đi một mạch đến sân thượng, trông thấy Dung Hải Chính sau lớp cửa kính đang
ngồi một mình trên ban-công hút thuốc. Cô biết anh xưa nay mắc chứng mất ngủ vô cùng nghiêm trọng, cho nên cũng không tiện quấy rầy anh, tự mình quay về ngủ tiếp.
Vừa nằm xuống không lâu, cô nghe được tiếng cửa sân thượng khẽ khàng
vang lên. Cô nhắm mắt lại vờ ngủ, chỉ nghe anh nhè nhẹ bước thẳng đến
trước giường, bất chợt đưa tay đắp lại chiếc chăn bị xê dịch cho cô. Anh khẽ thở dài, chẳng ngờ lại tỏ vẻ buồn bã. Lạc Mỹ vốn định vờ ngủ là để
dọa cho anh giật mình, đột nhiên nghe anh thở dài như vậy, trong lòng
bỗng ngẩn ngơ. Đang lúc chần chừ ch