Old school Swatch Watches
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323143

Bình chọn: 8.5.00/10/314 lượt.

ời gian biểu chẳng chừa ra một

giây rảnh rỗi...

Đúng vậy, cô đã trở về.

Giữa trưa cùng Dung Hải Chính ở nhà hàng dùng cơm, cô vừa vội vội vàng

vàng lùa cơm, vừa liếc như gió sang bảng báo cáo thống kê bên cạnh.

Dung Hải Chính liền nói: "Đừng xem nữa, ăn cơm đi."

Cô chẳng thèm ngẩng đầu lên đáp: "Tôi đang ăn mà." Hồi lâu sau, cô lại

hỏi: "Tôi không hiểu, tình hình hoạt động của công ty tốt đẹp như vậy,

tại sao khoản nợ ngân hàng lại cao đến thế?"

"Lợi tức lại không lớn lắm," Dung Hải Chính nói, "Chính là để cho người khác nhìn không ra thực hư của chúng ta."

Lạc Mỹ lại vùi đầu vào tiếp tục công việc, thật lâu sau mới ngẩng đầu

lên: "Anh chàng Ngôn Thiếu Lệ kia rất lợi hại, anh mang quyền cổ phần đi thế chấp, coi chừng anh ta giở trò bịp đấy."

Dung Hải Chính lại hỏi: "Theo ý kiến của cô, gia tộc Ngôn Thị có bao nhiêu người ta phải cẩn thận đề phòng?"

Lạc Mỹ đặt báo cáo thống kê xuống, đáp: "Bè phái bên dòng lẻ không cần

thiết phải đề phòng, bọn họ không nắm giữ được quyền lực, ở hội đồng

quản trị không có tiếng nói. Những người anh cần lo lắng chính là Ngôn

Thiếu Lệ, Ngôn Thiếu Tử, Ngôn Chính Minh, Ngôn Chính Anh và một người

nữa là Vương Tĩnh Như, tuy cô ta chỉ là phụ nữ nhưng năm xưa Ngôn Chính

Kiệt vô cùng tín nhiệm cô ta, trong tay cô ta nắm giữ không ít thực

quyền."

Dung Hải Chính nói: "Ngôn Chính Minh chưa đủ đe dọa, y sợ vợ như sợ cọp, chủ yếu là vì bà vợ của y chính là con gái độc nhất của Hạ Quốc Giang

cho nên mới ỷ giàu lớn lối thế thôi. Chỉ cần y và đại tiểu thư nhà họ Hạ ly hôn thì sẽ trở thành con mèo bệnh ngay. Ngôn Chính Anh thì quả là

một lão hồ ly, lúc nào cũng bo bo giữ mình, với cá tính của y mà nói,

chỉ cần chúng ta đến với khí thế sấm vang chớp giật, y sẽ không chiến mà chạy ngay lập tức. Kẻ cứng rắn chỉ còn lại Ngôn Thiếu Lệ, Ngôn Thiếu Tử và Vương Tĩnh Như. Ngôn Thiếu Lệ là con trưởng của người vợ lớn, là kẻ

đứng đầu trước mắt của gia tộc và là mối họa lớn nhất của chúng ta. Ngôn Thiếu Tử là đứa con trai được Ngôn Chính Kiệt yêu quý nhất, trao cho

nhiều quyền lực nhất, cũng là một cái tên khiến cho chúng ta đau đầu; cô gái tên Vương Tĩnh Như kia giỏi nhất là mưu tính, muốn đối phó với cô

ta quả thực cũng không dễ." Anh ngập ngừng nhìn về phía Lạc Mỹ, "Cô có

biện pháp nào hay không?"

Lạc Mỹ đáp: "Trong lúc nhất thời này làm sao có biện pháp nào tốt cho được."

Dung Hải Chính cười: "Ăn trước đã." Hai người còn trao đổi thêm vài câu

chuyện phiếm, Dung Hải Chính bỗng nhớ ra một việc: "À, đúng rồi, tối nay bộ trưởng thiết đãi, cô nhớ tan ca sớm một chút về nhà chuẩn bị quần

áo."

Lạc Mỹ gật đầu, sau khi ăn xong hai người lên lầu trở về văn phòng của

riêng mình. Lạc Mỹ vì mới tiếp nhận công việc nên vô cùng bận rộn, ngồi

đến tận năm giờ chiều mới vội vàng trở về nhà thay trang phục dạ hội,

theo Dung Hải Chính đến nhà bộ trưởng dự tiệc.

Bộ trưởng hiển nhiên có mối giao tình sâu đậm với Dung Hải Chính, hơn

nữa với Lạc Mỹ cũng xem như có quen biết, trong các mối quan hệ giao

tiếp ngày xưa thường cùng cô gặp gỡ, cho nên hỏi đùa: "Hải Chính, sao

anh lại đục tường khoét vách của Thường Hân thế kia?"

Dung Hải Chính chỉ mỉm cười, vừa lúc nhạc hội vang lên, bộ trưởng liền

đưa tay mời Lạc Mỹ. Hai người vừa khiêu vũ vừa nói cười. Bộ trưởng là

một người rất thích nói đùa, hết lời tâng bốc Lạc Mỹ, còn bảo: "Nếu như

tôi trẻ lại hai mươi tuổi, tôi nhất định sẽ cạnh tranh với Hải Chính. Cô Dung à, thật ra nếu bây giờ cô không chê tôi già, tôi cũng nguyện ý đi

cạnh tranh đấy."

Lạc Mỹ đã quá quen với tình cảnh như vậy, đáp lời cũng vô cùng dí dỏm,

hai người rộn rã nói cười, làm cho những người đang khiêu vũ phải hướng

ánh mắt về phía bọn họ.

Cùng bộ trưởng khiêu vũ xong, Dung Hải Chính cuối cùng cũng tiếp lấy cô, trùng hợp là một điệu nhảy chậm, Lạc Mỹ nói: "Đúng lúc quá, điệu Tango

ban nãy xoay đến mức tôi chóng mặt."

Dung Hải Chính nói: "Đây là lần đầu tiên chúng ta khiêu vũ đấy."

Lạc Mỹ lặng lẽ mỉm cười, vì đầu thật sự có chút váng vất, cô liền tựa

lên vai anh, hai người chầm chậm nhảy xong điệu nhạc. Dung Hải Chính

thấy sắc mặt cô không khỏe liền hỏi: "Cô đói à? Tôi mang cho cô ăn chút

gì đó được không?"

Lạc Mỹ cũng cảm thấy đói bụng nên gật đầu, Dung Hải Chính liền bước đến

bàn ăn đằng xa, nhưng Lạc Mỹ đã gọi anh lại, hỏi: "Anh biết tôi muốn ăn

gì à?"

Dung Hải Chính mỉm cười, giơ đĩa lên đáp: "Trái cây, salad, cùng hai viên kem rum nho đúng không?"

Lạc Mỹ không khỏi bật cười, Dung Hải Chính lấy thức ăn mang trở về cho

cô, nhìn cô ăn đến say sưa, rồi lại thay cô lấy về một ly rượu vang. Lạc Mỹ nói: "Cảm ơn." Dung Hải Chính liền dùng ngón tay che miệng cô lại,

cô chợt nhớ đến lời anh nói lúc còn ở Pháp, liền không nhịn được phì

cười. Những người khác hoặc đang khiêu vũ, hoặc đang chuyện trò, thậm

chí có ai đó trông thấy tình cảnh của hai người cũng nhận ra họ là một

đôi vợ chồng mới cưới, có những cử chỉ thân mật như thế cũng là điều

đương nhiên nên cũng không để ý nhiều.

Lạc Mỹ dùng xong thức ăn, Dung Hải Chính đang cùng người quen tán gẫu và