ống của tôi… Hiện tại thì
tốt rồi, gười anh yêu đã trở về, anh liền bỏ của chạy lấy người, đem
toàn bộ tình cảm tôi dành cho anh dẫm đạp dưới chân để giúp cho các
người có được tình yêu chân thật, bền vững… Tôi đối với anh đã thật sự
chết tâm. Tôi chúc hai người trăm năm hạnh phúc, nhưng mà anh nếu đã
muốn rời khỏi cuộc sống của tôi, vì sao lại không bỏ mặc tất cả đi? Anh
đem tôi vứt đi chỗ nào rồi? Có phải anh rất muốn xem tôi sẽ khổ sở như
thế nào khi không có anh sao? Chỉ khi nhìn thấy tôi đau khổ thì anh mới
thật sự thỏa mãn?”
Tiêu Hữu nói xong, giọng đã muốn nghẹn
ngào. Cô hạ thấp tầm mắt, nhìn bàn tay mình đang được Giản Chiến Nam cầm lấy, nước mắt lại rơi xuống “Anh cứ muốn dây dưa như thế này để làm cái gì? Hoàn toàn biến mất chẳng phải là tốt hơn sao? Tôi tất cả không còn
quan hệ nào với anh. Vì sao anh còn muốn làm xáo trộn cuộc sống của tôi
một lần nữa vậy? Anh ấy có phải bạn trai của tôi hay không, không quan
trọng, quan trọng chính là sinh mệnh của tôi cũng như người mà bên cạnh
tôi suốt cuộc đời… sẽ không phải là anh…”
Sinh mệnh của tôi cũng như người mà bên cạnh tôi suốt cuộc đời… sẽ không phải là anh…
Lời nói của Tiêu Hữu làm cho đôi mắt đen của Giản Chiến Nam trầm xuống, tâm cũng nhanh chóng nhảy theo từng nhịp thở.
Cuộc sống của cô sớm hay muộn thì cũng
sẽ do một người đàn ông khác chăm sóc, bảo vệ… là một tên đàn ông khác.
Bàn tay của Giản Chiến Nam đang nắm lấy tay Tiêu Hữu đột nhiên thả lỏng.
Tiêu Hữu đạt được tự do liền xoay người
rời đi. Lại nghe được giọng trầm thấp đầy mị hoặc của Giản Chiến Nam
phát ra từ phía sau “Bảo bối Mạc Mạc… Chúng ta trong lúc đó không có
chấm dứt…”
Một câu nói đơn giản lại giống như âm
thanh từ địa ngục vọng về làm cho cô không kìm được liền lạnh run người. Giờ phút này cô mới phát hiện, Giản Chiến Nam đối với cô… thật sự xa
lạ…
Cô bước đi nhanh hơn, mà trên mặt Giản Chiến Nam lại lộ ra một nụ cười khó lường…
Bảo bối Mạc Mạc, giữa chúng ta lúc đó không có kết thúc.
Đã kết thúc rồi, không phải sao?
Vừa bắt đầu đã là kết thúc không an
lành, Tiêu Hữu cũng gượng ép mình không được suy nghĩ nhiều, cố gắng
khiến cho cuộc sống bận rộn một chút có lẽ sẽ tốt hơn.
Lúc không có chuyện gì để làm thì cô sẽ
cùng Cầm Tử đi dạo phố. Nhưng có lẽ đến nhà Lăng Việt Nhiện thú vị hơn
nhiều bởi vì nhà cậu có rất nhiều sách, không những trong phòng khách có một mặt tường treo lủng lẳng những chiếc kệ chứa đầy sách báo và tạp
chí, mà còn có một căn phòng chứa sách dùng để đọc và làm việc. Nhà của
cậu bề ngoài là một căn nhà nhưng thật chất bên trong hoàn toàn không
phải là nhà, có thể xem nó như một thư viện nho nhỏ của thành phố.
Những lúc Lăng Việt Nhiên đến công ty
làm việc, chỉ có một mình Tiêu Hữu ở nhà đọc sách đến quên cả thời
gian, cũng không biết ăn cơm là gì. Thế mà cậu vẫn luôn phát hiện ra
nhưng chỉ thở dài ngao ngán. Từ đó về sau, những khi cô đến nhà cậu thì
cậu luôn giúp cô gọi đồ ăn bên ngoài mang đến.
Thói quen được cậu cưng chiều khiến Tiêu Hữu thoải mái tiếp nhận, dĩ nhiên lương tâm vẫn luôn có chút cắn rứt
với tính tình lười biếng của mình. Những khi như vậy, cô thường giúp
Lăng Việt Nhiệt giặt quần áo và quét dọn một chút phòng vệ sinh cũng như phòng ngủ.
Hôm nay cũng giống như mọi ngày, chỉ
khác một chút là buổi trưa Tiêu Hữu không có gọi đồ ăn từ bên ngoài đến
mà chờ Lăng Việt Nhiên trở lại sẽ cùng cậu ra ngoài ăn cho thỏa chí.
Tiêu Hữu chẳng những không cảm kích việc Lăng Việt Nhiên đặc biệt trở về đưa cô ra ngoài dùng bữa mà còn thoải
mái đưa tay vỗ vỗ bả vai cậu “Cậu này! Cậu làm việc bù đầu bù cổ không
có thời gian nghỉ ngơi, thế mà còn thường xuyên vì cháu tiêu tiền như
nước thế này, thật không muốn để dành tiền cưới vợ sao?”
Lăng Việt Nhiên đưa tay gõ nhẹ một cái
lên đầu Tiêu Hữu ”Khoác lác vừa thôi, có ai như cháu không chứ? Chỉ biết hành hạ cậu là giỏi. Nhanh đi rửa mặt rồi ra ngoài ăn cơm tối, cậu còn
phải đến công ty ký cho xong mớ giấy tờ. Nhìn dáng vẻ của cháu lúc này
hình như rất rãnh rỗi phải không?”
Tiêu Hữu le lưỡi một cái, gấp gáp chạy
đến nhà vệ sinh rửa lại tay chân, chải tóc gọn gàng. Cô cẩn thận kiểm
tra bản thân cho thích hợp mới bước chân ra ngoài kéo cánh tay Lăng Việt Nhiên đi.
Gần nhà có một nhà hàng nấu ăn cũng rất
tuyệt, đi bộ thì cũng tầm 10 phút là đến nơi. Tiêu Hữu ở nhà từ sáng đến trưa cũng chưa có dùng qua bất cứ thứ gì định bụng đến đó vừa gần vừa
tiện. Hai người vừa mới ra khỏi khu nhà, chuẩn bị băng qua đường lại
nghe được có người kêu to “Việt Nhiên…”
Thanh âm rất quen thuộc, Tiêu Hữu không
nhịn được bèn quay đầu lại nhìn. Một cô gái có vẻ ngoài nhu nhược đứng
đó với ánh mắt có chút sợ hãi, hình như còn có vẻ khẩn trương, hai cái
nắm chặt lấy váy áo vò lấy.
Con ngươi luôn luôn ôn hòa của Lăng Việt Nhiên bỗng thoáng qua một chút lạnh lùng. Cậu chỉ hơi hơi cau mày, hiển nhiên là không muốn nhìn thấy cô gái này, cho nên không hề để ý đến,
chỉ cúi đầu nói với Tiêu Hữu “Đi thôi”
Tiêu Hữu sau một lúc suy nghĩ mới nhớ ra được cô gái này là ai. Đây là ngư