ng ở cửa, anh cũng đã thay quần áo, một bộ quần áo
công phu, tỉ mỉ, trông rất nhàn nhã, khôi ngô, phi phàm.
Lúc Tiêu Hữu đi tới, Giản Chiến Nam mở cửa, Tiêu Hữu không do dự bước ra ngoài, không chú ý, bỗng dưng có một người xông vào : “ Chiến Nam, bất ngờ
chưa… Cô… sao lại là cô? Sao cô lại ở chỗ này ?” Giọng nói phấn khích
trở nên kinh ngạc, phẫn nộ, đau khổ, chán ghét, cuối cùng là mặt trắng
bệch, ánh mắt tủi thân, đau buồn nhìn Giản Chiến Nam sau lưng Tiêu Hữu,
“Chiến Nam, nói cho em biết, sao lại thế này, tại sao anh lại ở cùng cô
ta, tại sao… tại sao …Chiến Nam …”
Giản Chiến Nam bình tĩnh, lạnh lùng nhìn Giang Nhã, không trả lời, cũng không giải thích. Đôi khi im lặng lại
rất có hiệu quả hơn bất kì hành động gì. Tiêu Hữu khó hiểu, Giản Chiến
Nam vô tình hay là đào hoa ? Anh…rốt cuộc có yêu Giang Nhã không ? Tiêu
Hữu thắc mắc ,rồi lại tự chế giễu bản thân mình, chuyện này thì liên
quan gì tới cô, cô quan tâm làm gì .
Giang Nhã nước mắt giàn giụa, từ từ lùi ra khỏi phòng, quay người khóc chạy đi.
Trong tưởng tượng của Tiêu Hữu, khi
Giang Nhã tủi thân, đau khổ khóc chạy đi, sau đó Giản Chiến Nam sẽ đuổi
theo, còn cô lại bị bỏ rơi, vứt bỏ.
Tiêu Hữu nghĩ rằng Giản Chiến Nam sẽ
đuổi theo Giang Nhã, không ngờ, một tay anh lại cầm tay cô, tay kia xách hành lý: “Anh đưa em đi”.
Lúc này, hắn không hề bỏ rơi cô, nhưng là, cô không còn cảm động, không vui sướng, chính là nhàn nhạt nói: “Không cần, cảm ơn”
Tiêu Hữu từ chối không có hiệu quả, Giản Chiến Nam ôm cô, lập tức rời đi. Tiêu Hữu không muốn tốn công đôi co
với anh, cũng không muốn thêm thân mật, hơn nữa, cô cũng không có sức để tranh cãi. Tiêu Hữu mặc Giản Chiến Nam đưa đi, dù sao anh cũng phải rời đi.
Lên xe của Giản Chiến Nam, Tiêu Hữu mới
phát hiện balo của cô ở trên xe, hầu hết đồ đạc đều đã tìm được, chính
là mất tiền mặt. Giản Chiến Nam chỉ thản nhiên nói một câu, cô chỉ cần
để ý đi báo danh là tốt rồi, nếu không sẽ muộn.
Tiêu Hữu không nói gì, mãi đến cổng
trường, Tiêu Hữu mới hơi phấn khởi, hồi hộp, đây sẽ là nơi nàng học tập, là một nơi để khởi đầu.
Giản Chiến Nam xuống xe, đem hành lý ra khỏi xe, đôi mắt đen nhìn cô: “Em vào đi, anh cũng đi đây”
Tiêu Hữu kéo vali đi, giọng Giản Chiến Nam vang lên từ phía sau, “Cần gì cứ gọi cho anh”
Tiêu Hữu không quay đầu lại, tiếp tục đi, vừa được hai bước, eo bị Giản Chiến Nam ôm chặt, anh xoay người cô, hung hăng hôn môi, hôn một cách cuồng
nhiệt, nụ hôn ngắn ngủi, Tiêu Hữu chưa kịp chống cự, Giản Chiến Nam đã
buông cô ra. Đợi đến lúc Tiêu Hữu hoàn hồn, cô chỉ còn thấy bóng dáng Giản Chiến Nam lên xe, đóng cửa, khởi động xe rời đi….
Tất cả quan hệ cứ kết thúc như thế….