vẫn
nhìn chằm chằm vào nơi Tiêu Hữu biến mất, điện thoại di động trong tay
bị bóp chặt đến muốn nét đi mà anh vẫn không hay biết. Cho đến Giang Nhã cau mày, nói “Chiến Nam, anh bóp đau em”
Giản Chiếm Nam hồi hồn, cúi đầu nhìn
Giang Nhã trong ngực. Khuôn mặt yêu kiều có vẻ giận dỗi, dường như đang
oán giận cái gì đó, anh một chữ cũng nghe không lọt tai. Chẳng qua vẫn ý thức được tay của anh đang chặt chẽ nắm lấy điện thoại di động, một bàn tay khác bóp chặt nắm cổ tay Giang Nhã. Anh đột nhiên buông tay, thấy
nơi cổ tay Giang Nhã xuất hiện một vết đỏ “Thật xin lỗi!” Anh lạnh lùng
nói.
“Anh làm sao vậy?” Giang Nhã có nhìn
thấy Tiêu Hữu. Nhận ra phản ứng kia của Giản Chiến Nam, cô có chút bất
an. Giang Nhã thật muốn mình có thể xác định được tình cảm của anh đối
với Tiêu Hữu là như thế nào nhưng tâm tình vẫn tỏ ra mình rất bình
thường, không biết gì cả. Nhìn sắc mặt lo lắng của anh, cô càng thêm bất an. Mạc Tiêu Hữu kia chẳng qua chỉ là một thế thân, thay thế cô làm bạn gái của Giản Chiến Nam trong một thời gian mà thôi, không thể nào thay
thế cô cả đời được.
Cô không muốn một cái bóng khác của
chính mình, một người chỉ là thế thân có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của
Giản Chiến Nam như thế này, hơn nữa không chỉ là một vài chuyện nào đó,
dường như là tất cả những gì liên quan đến Mạc Tiêu Hữu đều khiến tâm
tình anh thay đổi nhanh chóng. Không nhịn được, Giang Nhã liền vòng tay
ôm chặt lấy Giản Chiến Nam “Chiến Nam! Em yêu anh. Chúng ta đừng bao giờ tách ra một lần nữa nhé. E, cả đời cũng sẽ không sẽ rời khỏi anh, em
thề!”
Lời thề của Giang Nhã… anh vẫn ngoảnh
mặt làm ngơ. Trong lòng vẫn là đang nghĩ cô thật nhanh đã có một gã đàn
ông khác ở bên cạnh sao? Giản Chiến Nam cứ đứng lặng im như vậy, không
nói một lời, tròng mắt đen toàn là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, bức người.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Dọc đường về nhà, Tiêu Hữu không có mở
miệng nói một lời nào mà Tô Thuộc Cẩn cũng chỉ tập trung lái xe, thỉnh
thoảng vẫn có quay đầy sang quan sát cô. Hắn chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó tràn đầy thống khổ. Cho đến khi xe dừng trước khu nhà của Tiêu Hữu, cô vẫn không có bất kỳ phản ứng nào khác, chỉ bần thần ngồi im đấy như người vô hồn.
Tô Thuộc Cẩn đột nhiên quay mặt lại.
Tiêu Hữu giật mình khi trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người thật to. Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, cả người ngã ra đằng sau, tâm
tình hoảng hốt có chút khó chịu “Anh… Anh làm gì thế?”
“Không có làm gì hết nha, chẳng qua là
không thích bị người khác xem như là kẻ vô hình thôi. Cũng may, không
phải là hoàn toàn không bị nhìn thấy” Tô Thuộc Cẩn giương ra khuôn mặt
hài hước, đôi mắt lấp lánh nhìn ngắm cô, bộ dạng côn đồ thứ thiệt, hỏi
“Em thật sự muốn đến nhà anh sao?”
Tiêu Hữu đẩy mặt của hắn ra xa mình một chút, liếc mặt nhìn một cái “Em điên hay sao mà muốn đến nhà anh?”
Tô Thuộc Cẩn tay nắm chặt tay lái, híp
mắt nhìn Tiêu Hữu. Hắn nhíu mày nói “Nếu không muốn đến nhà anh vậy em
còn nương nhờ trên xe anh làm cái gì nha? Anh cứ nghĩ là em không nỡ rời đi…”
Tiêu Hữu nhìn nhìn, xe đã dừng ở trước
cửa khu nhà. Cô hốt hoảng mở cửa xe, nói thầm “Ai thèm đến nhà của anh
chứ…” Vừa nói xong thì người cũng bước khỏi xe, xoay người rời đi. Thế
nhưng khi chỉ đi được hai bước lại đột ngột quay trở lại. Cô đưa tay gõ
cửa kính xa một cái, Tô Thuộc Cẩm bên trong bấm nút cho cửa kính kéo
xuống, đôi mắt hình hoa đào nhìn Tiêu Hữu mỉm cười. Hắn thật thắc mắc
không biết cô muốn cái gì nữa. Cuối cùng chỉ nghe Tiêu Hữu ngập ngừng
nói “Ngủ ngon… Hôm nay… thật cám ơn anh”
Cuối cùng hắn cũng hồi hồn. Vẫn còn biết nói lời lễ phép như thế, thật là một đứa bé ngoan. Tô Thuộc Cẩn cười
cười “Thế thì bữa nào mời anh đi ăn cơm đi”
“Cái gì?” Tiêu Hữu không kịp phản ứng.
“Em không phải là muốn cám ơn anh sao?”
“À?”
“Chẳng lẽ lời cám ơn của em cũng chỉ là một câu khách sáo sáo rỗng thôi sao?”
Tiêu Hữu á khẩu mà mặt lại không nhịn
được đỏ rần lên. Rốt cuộc là đang cám ơn hắn giúp cô giải vây hay chỉ là một lời khách sao cho có? Bị hắn hỏi như vậy, cô cũng không biết như
thế nào nữa.
Tô Thuộc Cẩn khởi động xe “Khuya rồi, em vào nhà đi. Mà nhớ là đang thiếu anh một bữa cơm đấy nhá!” Nói xong,
hắn liền nhấn chân ga, tiêu sái rời đi…
Tiêu Hữu nhìn chiếc xe dần dần biến mất
trong bòng tối chỉ khẽ lắc đầu. Gã này là người như thế nào nha? Mỗi một câu nói đều như có bẫy bên trong đó khiến cô dù có rẽ ngã nào thì cũng
luôn bị té xuống. Bị Tô Thuộc Cẩn phá cho dở khóc dở cười như vậy liền
cảm giác khó chịu lúc trước cũng quên đi một chút.
Đưa tay vỗ vỗ gương mặt lạnh như băng
của mình, cô xoay người bước vào khu nhà. Thế nhưng mới vừa đi không
được mấy bước đã bị một bóng người chặn lại đường đi khiến cô sợ tới mức ‘ a ’ lên một tiếng, theo bản năng lui về phía sau. Tiêu Hữu chưa cần
biết đó là ai đã xoay người muốn chạy, eo nhanh chóng bị người ta ôm lấy thật chặt, cơ thể rơi vào một vòng ôm ấm áp quen thuộc, mặt dán chặt
vào lồng ngực vững trãi. Sống lưng Tiêu Hữu cứng đờ…
Không cần chờ âm thanh phát ra t
