t phải làm cho cô đau liệt phế tâm can như thế này? Tiêu Hữu
cất giọng run run hỏi “Cảm tình của tôi… tình yêu của tôi… anh cảm thấy
đáng bao nhiêu tiền? Giản Chiến Nam… anh nói đi… có đáng nhiều tiền
không?” Tiền, có thể mua được tất cả sao? Là muốn bồi thường cô, vẫn là
muốn dùng tiền để mua sự an lòng hay sao?
“Mạc Mạc! Em nói xem, em muốn cái gì?” Cuối cùng, anh cũng xoay người lại.
“Ha ha… Tôi nói sao? Xin hỏi, cái gì
cũng có thể à?” Tiêu Hữu cười đau đớn, lệ ở đáy mắt hội tụ lại thành
dòng sông bi thương, cướp đi chút sức lực cuối cùng của cô, chỉ lưu lại
khổ sở, từ từ gặm nhắm cõi lòng đã đầm đìa máu tươi.
“Chỉ cần là cầu xin của em, bao nhiêu, anh cũng đều thỏa mãn”
“Ha ha…” Tiêu Hữu khổ sở cười “Tôi muốn
một cục gôm có thể xóa hình bóng anh trong óc của tôi, tất cả những gì
liên quan đến anh trong thế giới của tôi hoàn toàn có thể biến mất không chút dấu vết. Coi như tôi chưa từng quen biết qua anh, Giản Chiến Nam…
anh có thể thỏa mãn tôi sao?”
“Mạc Mạc, thực tế một chút có được không?”
“Giản Chiến Nam, đừng sỉ nhục tôi nữa”
Tiêu Hữu chỉnh lại lời của hắn. Cô nhịn cơn đau nơi đáy lòng, dùng hết
hơi sức còn lại gằn từng chữ một “Tình yêu này cùng tôi không có duyên,
tôi không biết nó sẽ mang lại cho tôi sự sỉ nhục lớn như vậy. Sự sỉ nhục này khiến cho tôi cảm thấy thật sự ghê tởm. Nhưng tôi bất kể cho dù là
sự sỉ nhục đi chăng nữa, nếu đã yêu thì tôi liền yêu, cảm tình của tôi
là vô giá. Dĩ nhiên trong Giản chủ tịch chỉ là trò chơi tiêu khiểu lúc
tích mịch mà thôi, nhưng là tôi không ra giá cho tình yêu của mình. Giản chủ tịch, chuyện của chúng ta đến đây chấm dứt đi, tôi còn phải đi học. Xin không cần tiễn”
Tiêu Hữu xoay người, cũng không quay đầu nhìn anh mà vững bước rời đi, sống lưng vương thẳng, cô cố gắng không
để thân ảnh chật vật của mình lọt vào mắt anh… nhưng mà, tâm đã sớm đau
đớn không chịu nổi.
Tiêu Hữu vẫn cho rằng tình yêu là ngọt,
chua , khổ, có nhiều màu sắc khác nhau, nhiều mùi vị khác nhau. Nó có
thể mang cho cô tâm tình cũng cảm giác khác nhau, nhưng vẫn không biết
mặt khác của tình yêu là một thanh đao sắc bén, yêu càng sâu, thương
càng nặng, người nào yêu trước thì người đó sẽ gặp thất bại thảm hại, bi thương hoàn toàn.
Nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được, từng giọt từng giọt đua nhau rơi xuống trên mặt đất. Tầm mắt là một
mảnh mơ hồ, cái gì cũng nhìn không thấy, lỗ tai không nghe được bất kỳ
âm thanh nào, thế giới quanh cô là một mảnh tĩnh mịch, giống như cõi
lòng đã chết đi.
Giản Chiến Nam đứng im tại chỗ, trên mặt là một mảnh âm u, con ngươi vẫn trong trẻo lạnh lùng như trước. Thân
ảnh Tiêu Hữu đã sớm biến mất ở trước tầm mắt anh nhưng trong đầu hoàn
toàn đều là bộ dáng bi thương của cô. Mái tóc dài cố gắng gìn giữ mười
năm giờ đã bị cắt ngắn cũn cởn. Lúc cô nhìn anh, ánh mắt thẹn thùng cùng e lệ đã không còn. Tàn thuốc làm bỏng ngón tay mới khiến anh hoàn hồn,
đem tàn thuốc đã sớm không còn chút gì ném vào gạt tàn, cũng giống như
cô đã ném đi tình yêu dành cho anh.
Giản Chiến Nam xoay người đi tới cửa sổ
to lớn sát đất, gương mặt phiền não cố gắng vuốt vuốt mi tâm, tròng mắt
đen thâm trầm nhìn phong cảnh bên dưới. Người đến người đi, xe đến xe
đi. Từ độ cao như vậy nhìn xuống, người trên mặt đất tất cả đều trở nên
nhỏ bé, thế nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy thân ảnh màu lam nhạt đứng ở
lối đi bộ… tựa như đang khóc. Móng tay của anh không nhịn được mạnh mẽ
khắc trên lớp kiếng thủy tinh thành một đường dài, tim… quả thật không
muốn đập nữa… Mạc Mạc!
Lúc này, Giang Nhã đi vào, mái tóc dài
buông thõng, một cặp mắt mê người, quyến rũ, thân ảnh cao gầy hướng Giản Chiến Nam đi tới mang theo mùi nước hoa dịu dàng tựa vào trong ngực
anh. Cô ngẩng đầu hôn vào chiếc cằm trơn bóng, cuối cùng hôn đến bờ môi
mỏng, dịu dàng nỉ non “Chiếm Nam, anh… ổn không?”
Giản Chiến Nam khẽ nhắm mắt lại, trong
đầu óc hắn luôn là hình ảnh của Tiêu Hữu. Bị động, anh liền đổi thành
chủ động, cúi đầu gắt gao hôn lấy đôi môi đỏ mọng của Giang Nhã, nhưng
vẫn không có một chút dục niệm. Anh đưa tay đẩy cô ra, ánh mắt lạnh lùng chống lại đôi mắt bi thương của cô. Đôi mắt này sao quen thuộc mà lại
xa lạ, vẫn là đôi mắt quấy nhiễu những giấc mộng của anh bao nhiêu năm
nay, tại sao giờ phút này lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng “Anh còn công việc phải làm, em có thể đi chung quanh dạo một chút”
“Ưm… cũng được. Một lát em và anh cùng
nhau ăn cơm trưa” Giang Nhã biết điều không dây dưa, không làm nũng,
thức thời rời đi. Cô hiểu Giản Chiến Nam, lúc nào thì nên làm nũng, lúc
nào thì nên thức thời một chút. Cô rất biết cách làm thỏa lòng anh,
chẳng qua là tim của anh… còn có thể giữ chặt không?
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Khóc cũng đã làm, đau cũng đã chịu, còn
có thể làm cái gì đây? Trãi qua cuộc sống thống khổ còn có rất nhiều
chuyện vui vẻ. Tiêu Hữu lựa chọn vứt bỏ. Cô đem tất cả đau đớn chôn thật sâu dưới đáy lòng, xây dựng trái tim thành một nghĩa địa vững trãi,
thời gian sẽ làm mọi thứ biến mất. Từng chút từng chút rút hết tâm tư
của