n rất ngắn, qua báo chí đều
có thể nhìn đến một màn cầu hôn cùng với tình yêu này khiến rất nhiều
người hâm mộ.
Mà Doãn Văn Trụ muốn chính là chứng tỏ nhiều hơn, từ nay Tư Đồ Phương Thê chính là vợ Doãn Văn Trụ anh.
Lúc trước không thể cho cô, anh sẽ gấp bội bồi thường.
Dĩ nhiên cũng là tuyên bố quyền sở hữu của mình.
Có chút bá đạo, anh vẫn có như trước.
============
Doãn Văn Trụ vốn định đem công ty chuyển tới đây, nhưng cuối cùng Phương Thê vẫn lựa chọn cùng anh quay về Thành phố H.
Lúc trước không muốn trở về, từng có nhiều ký ức đau lòng.
Mà bây giờ quay về, cô muốn tạo nhiều kỷ niệm hạnh phúc hơn.
Thủ phủ nhà Doãn Văn thành phố H cưới dâu, hôn lễ dĩ nhiên mọi thứ đều long trọng.
Phương Thê ngồi trong phòng trang điểm, trong lòng cảm thấy hạnh phúc, cũng hơi hồi họp, còn có chút không chân thật.
Một ngày này thật sự đã đến.
Cô thật sự sẽ gả cho Doãn Văn Trụ rồi.
Đủ loại chuyện lúc trước từ trong lòng xẹt qua, suy nghĩ đến bây giờ, Phương Thê chỉ cảm thấy dường như đã qua mấy đời.
Mà lúc cô đang ngẩn người, có người từ cửa đi vào.
Anh làm động tác ý bảo đừng lên tiếng với thợ trang điểm, lại bảo cô ấy đi ra ngoài trước.
Lúc này mới từ từ đi tới sau lưng Phương Thê, đưa tay ôm cô ở trong lòng thật chặt.
"Thê Thê, qua một lát nữa, em sẽ trở thành cô dâu của anh rồi."
Anh nhẹ giọng nói bên tai cô.
Phương Thê từ trong sững sờ thanh tỉnh lại, nhẹ nhàng gật đầu một cái.
"Cho nên em cũng phải chuyển từ thử sang chính thức rồi."
Doãn Văn Trụ lại hôn hôn lên má cô.
Lúc này Phương Thê mới bừng tỉnh hiểu ra.
Tựa hồ từ lúc cô nói câu kia tính đến hôm nay, vừa lúc 77 ngày.
Thì ra anh vẫn luôn nhớ, trong lòng không khỏi càng nhiều mấy phần cảm động.
"Ừ, chuyển thành chính thức."
Từ đó về sau, anh chính là chồng của cô, người chồng chính thức.
Giữa bọn họ đã trải qua quá nhiều ngăn trở, nhưng rốt cuộc vẫn
"Bà xã."
Doãn Văn Trụ đưa tay nắm tay Phương Thê, nhẹ nhàng gọi.
"Vâng."
Phương Thê hơi thẹn thùng lên tiếng.
"Bà xã."
Doãn Văn Trụ hôn nhẹ lên môi Phương Thê, lại gọi một lần nữa.
"Vâng."
Phương Thê lần nữa lên tiếng.
"Bà xã."
". . . . . ."
"Bà xã."
"Doãn Văn Trụ, anh cố ý sao?"
Như vậy chơi rất vui sao?
Doãn Văn Trụ lại bế Phương Thê lên, cho cô ngồi ở
trên đùi của anh, mới đem mấy phần cưng chiều nói: "Rất muốn gọi, bởi vì rốt cuộc có thể gọi như vậy rồi."
"Bà xã."
Anh khe khẽ cắn cắn vành tai của cô : "Hơn nữa gọi cả đời cũng không ngán."
Đúng vậy, cả đời.
Từ nay về sau cũng không tách ra nữa.
Phương Thê vốn hơi buồn bực, nhưng bây giờ lại biến thành cảm động và thẹn thùng.
Cô đưa tay nắm tay Doãn Văn Trụ, nắm thật chặt.
"Vâng, cả đời."
Cả đời dài bao nhiêu, cô không biết.
Nhưng cô sẽ cố gắng cùng anh qua cả đời.
Chuyện sau này, cô cũng không biết.
Nhưng cô cũng sẽ cố gắng làm cho phần hạnh phúc này lan đến cuối cùng, cho đến lúc bọn họ thực sự đầu bạc răng long.
Doãn Văn Trụ cũng cầm tay Phương Thê thật chặt.
Bọn họ mười ngón tay đan xen, ánh mắt quấn quít.
Trong biển người mênh mông, có thể gặp được một người vốn chính là một loại duyên phận, huống chi hiểu nhau yêu nhau gần nhau.
Từ lúc Phương Thê mang thai, Doãn Văn Trụ coi chừng một tấc cũng không
rời, cái này không cho làm, cái kia không cho làm, mọi chuyện đều giúp
cô làm thay, quả thật chính là điển hình người chồng.
Thật ra thì lần đó, lúc nói chuyện cùng Tư Đồ Dục, anh biết lúc Phương Thê ở Italy sinh Tiểu Lạc Lạc rất khó khăn.
Khi đó anh không ở bên cô, không thể nhìn thấy đứa con của hai người ra đời, đây đối với anh mà nói cũng là một loại
Cho nên lần này, anh muốn chứng kiến giây phút này, muốn làm chuyện mình đủ khả năng.
Cho nên toàn bộ người của tập đoàn Doãn văn đều biết tổng giám đốc
thương yêu Tổng giám đốc phu nhân cỡ nào, tự nhiên cũng có người vô cùng hâm mộ Phương Thê.
Có người chỉ là hâm mộ, nhưng có người lại động tâm tư không tốt.
Giống như giờ phút này, một phụ nữ lẳng lơ thân là thư ký đứng trước mặt Doãn Văn Trụ.
Khi vợ mang thai là lúc đàn ông dễ ăn vụng nhất, mà cô chính là muốn thừa cơ hội này câu dẫn anh.
Dù chỉ là một đoạn thời gian ngắn ngủi cũng tốt, lấy được người, về sau khẳng định cũng có thể được tiền.
Cho nên cô biết hôm nay Phương Thê không tới, liền cố ý ăn mặc, chính là vì giờ phút này.
Cô đối với mình rất có lòng tin, cô trẻ tuổi xinh đẹp, có nhiều người theo đuổi, nhất định có thể đạt tới mục đích của mình .
Tổng giám đốc dù sao cũng là đàn ông, không có một người đàn ông nào không muốn ăn vụng.
Nghĩ tới những thứ này, cô liền to gan hơn.
"Trụ."
Cô kêu một tiếng mềm mại đáng yêu, vô hạn lẳng lơ.
Doãn Văn Trụ nhìn người đàn bà trước mắt, nhíu mày một cái: "Lục thư ký, ai cho phép cô gọi tôi như vậy?"
Giọng nói mang theo vài phần lạnh như băng, thậm chí còn mang theo vài phần chán ghét.
Anh muốn làm cái gì, cho nên anh càng thêm khinh thường.
Cô ta cho rằng mình là người đàn ông dễ dàng câu dẫn như vậy sao?
Vốn tưởng rằng năng lực của cô ta không tệ, xem ra lúc này nên tuyển người mới rồi.
Có lẽ nên tìm phái nam tới đảm nhiệm chức thư