c phẩm mình rất hài lòng.
Lúc này, cô lại nhận được điện thoại của Abel, nói
là ở thành phố B có một sự kiện về ngành thời trang, Cô cũng nhận được
thiệp mời.
Đến lúc đó, Cô có thể ở trên đó trình diễn các trang phục cô thiết kế, cũng coi là tiến một bước vì SUNSHINE làm tuyên truyền.
Hơn nữa bên trong cũng có một chút giải thưởng, nếu được giải, càng nổi tiếng trên thị trường trong nước.
Phương Thê cảm giác người mình dâng lên một cỗ nhiệt huyết.
Cô muốn khiến SUNSHINE cái thương hiệu này thành
công trong nước, không phải là vì kiếm tiền, mà là vì cho thành quả của
mình được hồi báo.
Cho nên cô quyết định tham gia.
Cúp điện thoại sau, Cô cất bản thiết kế của mình đi, cũng ra khỏi căn phòng đã ở trong này hơn mười ngày.
Tắm rửa sạch sẽ, lại đổi một bộ quần áo, Cô mới ra khỏi nhà
Lúc lái xe, Cô gọi điện thoại cho Doãn Văn Trụ.
Doãn Văn Trụ đang đi họp, chẳng qua là lúc nhận
được điện thoại Phương Thê, vốn là mặt nghiêm túc lại triển lộ ra một nụ cười dịu dàng, các giám đốc trưởng phòng kinh hãi.
Bởi vì tổng giám đốc bọn họ từ trước đến giờ đều
rất nghiêm túc, hơn nữa thời gian gần nhất tính khí đặc biệt không tốt,
cả ngày mặt đen lại.
Hôm nay nhìn đến anh cười như vậy, tuy nói rất tốt đẹp, nhưng phần lớn vẫn cảm thấy kinh hãi.
Có người thậm chí nghĩ, đây coi như là hiện tượng quái dị sao?
"Buổi họp hôm nay tới đây."
Doãn Văn Trụ bỏ lại một câu nói đứng dậy đi ra ngoài.
Anh mặc dù không có đi quấy rầy Phương Thê, nhưng
tâm tình tự nhiên sẽ không quá tốt, cho tới cả công ty cũng có chút áp
suất thấp.
Lại thêm vào, anh gần đây đang tiến hành một cái kế hoạch, cho nên mọi người cũng đủ bận rộn.
Nếu như Thê Thê anh thích cái thành phố này, anh nguyện ý vì cô mà di chuyển tổng bộ.
Đi tới chỗ không người, anh nhấn nút trả lời.
"Thê Thê, em rốt cuộc nhớ tới anh à."
Trong giọng nói rõ ràng mang theo vài phần buồn bã.
"Đúng vậy a, nhớ anh, cho nên lát nữa cùng đi ăn cơm, kêu tiểu Lạc Lạc và cha anh nữa."
Phương Thê nghĩ, mình quá nhiều ngày không có bồi a
"Thê Thê, hai người chúng ta đi đi."
Mặc dù người một nhà rất hạnh phúc, nhưng anh thỉnh thoảng cũng muốn qua thế giới hai người.
Hơn nữa lâu rồi không thấy nhau.
"Ừ, cũng tốt."
Phương Thê không có từ chối, cười đáp.
Cái người này ngẫu nhiên chính là tính tình trẻ con.
"Vậy anh tới đón em." Doãn Văn Trụ vui vẻ nói.
"Đừng, em sắp đến dưới lầu công ty của anh rồi."
Phương Thê nhìn ngoài cửa sổ, bây giờ đã có thể nhìn thấy chỗ cao ốc
công ty của anh rồi.
"Ừ, vậy anh lập tức đến ngay."
Doãn Văn Trụ cười cúp máy, sau đó hát một bài nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng làm việc.
Vì vậy công ty trên dưới tất cả mọi người bị kinh sợ.
Bọn họ tổng giám đốc đang hát, bọn họ tổng giám đốc còn rạng rỡ như vậy.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Có người tò mò còn len lén suy đoán.
Cho nên khi có người ở cửa thấy Doãn Văn Trụ lên xe Phương Thê, sau đó đi công ty tuyên truyền một phen sau, mọi người mới
đều hiểu thì ra tổng giám đốc đã có chủ rồi.
Mấy ngày trước áp suất thấp đoán chừng cũng là cùng bạn gái tổng giám đốc có liên quan.
Nhưng mà bây giờ tốt rồi, người ta đến tìm anh nữa, khổ cho bọn họ ngày khó khăn rốt cuộc cũng kết thúc.
Mà Doãn Văn Trụ đang ngồi trong xe Phương Thê dĩ nhiên không biết cấp dưới của anh nghĩ như vậy.
Lúc này lòng ánh tràn đầy cả mắt đều là Phương Thê, mắt vẫn dính vào trên người Phương Thê, một giây cũng chưa từng dời đi.
Phương Thê cũng bị anh nhìn có chút ngượng ngùng rồi, nghiêng đầu ngó anh một cái hỏi: "Cái người này nhìn em làm gì?"
"Một ngày không thấy, như cách ba thu, Thê Thê, em nói chúng mình bao lâu không gặp, anh có thể nào không nhìn em đây?"
Doãn Văn Trụ lại gần vài phần, tay từ sau lưng Phương Thê đưa tới, ôm hông của Cô.
"Này này, em đang lái xe."
Người này chẳng lẽ không biết phân địa điểm và thời gian sao?
Doãn Văn Trụ vô tội cười cười nói: "anh biết, nếu không anh không phải dừng lại như vậy."
Phương Thê nghiêng đầu liếc anh một cái, nhưng không nói gì, đáy lòng nhưng vẫn là có chút ngọt ngào.
Thì ra cảm giác có người nhớ tới tốt như vậy.
Hai người một đường đi tới một tiệm ăn ưÂu Nhã, muốn một phòng riêng, sau đó gọi món.
Phục vụ viên mới vừa đi, Doãn Văn Trụ liền bu lại, tay gợi lên cằm của cô, nhẹ nhàng hôn xuống, tiếp chính là nhiệt liệt ôm hôn.
Sau đó cửa mở ra, vang lên tiếng xin lỗi liên tiếp của phục vụ viên.
"Thật xin lỗi, tôi quên mang thứ gì rồi."
Nói xong nhanh chóng đem đồ để xuống bàn, lại thật nhanh rời đi.
Phương Thê mặt có chút hồng, đưa tay đẩy Doãn Văn Trụ ra: "Đứng đắn một chút."
Thiệt là, lại bị người đụng phải.
Người ta cũng không biết sẽ nghĩ thế nào.
"Không sao, người ta hâm mộ còn không kịp."
Doãn Văn Trụ bộ mặt đều là hạnh phúc, anh mới mặc kệ người khác nhìn thấy.
Coi như thấy được thì thế nào?
Phương Thê bất đắc dĩ, chỉ có mặc anh.
Chỉ là Doãn Văn Trụ cũng không còn sẽ tiếp tục
chuyện mới vừa rồi, anh cũng biết tính tình Phương Thê, nếu là thật ép,
là biết chọc giận cô .
Nhưng lúc sau mang thức ăn lên, phục vụ viên kia
luôn là mang theo m
