XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325470

Bình chọn: 9.00/10/547 lượt.

ký này, ít nhất sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

"Trụ, em thích anh."

Cô lại không lùi bước, ngược lại đi đến bên cạnh anh, đưa tay bấu víu

vào bả vai, mềm mại đáng yêu mà nói: "Em không cầu gì, nhưng phu nhân

đang mang thai, nên trong khoảng thời gian này để em tới chăm sóc anh."

Doãn Văn Trụ đưa tay gạt đi tay của cô ta, lạnh lùng nhìn cô ta một cái: "Đáng tiếc tôi không có hứng thú với cô."

"Em không đẹp sao?"

Nhưng cô vẫn là nghe không hiểu trong giọng nói không vui của anh, càng

thêm ỷ mình quá cao, lại vẫn không hiểu được tiến lùi, lần nữa quấn lên

tay anh.

"Cô kém Thê Thê một vạn phần."

Doãn Văn Trụ lần nữa kéo tay cô ta ra, khinh thường nói.

Thích?

Như vậy cái thích rẻ tiền này có thể gọi là thích sao?

"Ngày mai cô không cần đến làm."

Doãn Văn Trụ nói xong, liền đem cô ta kéo ra khỏi phòng làm việc của mình, sau đó khóa cửa phòng lại, nghênh ngang rời đi.

Cô đương nhiên không cam lòng, tại sao có thể câu dẫn không được còn mất công việc nữa, vì vậy vội vàng

Vẫn đuổi tới cửa công ty mới đuổi được Doãn Văn Trụ.

"Tổng giám đốc, ngài đừng đối với em như vậy, em chỉ là ——"

Cô muốn nói cô chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám thôi, sau này sẽ không như vậy.

Nhưng lúc cô nhìn thấy Phương Thê, đáy lòng không biết tại sao liền thay đổi chủ ý.

Có lẽ ly gián tình cảm bọn họ, mình có thể sẽ có cơ hội.

Cô cũng không tin đàn ông thật sẽ khăng khăng một mực như thế, huống chi là người đàn ông có thân phận như vậy.

Vì vậy lời ra ngoài miệng liền biến thành: "Tổng giám đốc, ngài không thể đối với em như vậy, mọi thứ của em đều cho ngài rồi."

Doãn Văn Trụ cực kỳ không vui, người đàn bà này thiếu não sao?

Chỉ sau một khắc, anh liền nhạy cảm cảm thấy sự tồn tại của Phương Thê.

Quay đầu nhìn lại, đúng là chỉ thấy Phương Thê đang tránh về phía anh.

Phương Thê tới đón Doãn Văn Trụ, vốn định là cho anh một ngạc nhiên, lại không nghĩ rằng thấy được tình cảnh như vậy.

Trước kia, có lẽ cô còn có thể tin tưởng.

Nhưng bây giờ cô không biết.

Giữa hai người chung sống, quan trọng nhất chính là tín nhiệm, mà cô tín nhiệm Doãn Văn Trụ.

Anh sẽ không làm"Thê Thê."

Doãn Văn Trụ vung đi tay người đàn bà này, bước nhanh đi tới: "Sao em lại tới đây?"

Người đàn bà thấy vậy, lại nhìn Phương Thê nói: "Tổng giám đốc phu nhân, em và tổng giám đốc không có gì ."

Lời như vậy, chính là muốn cho Phương Thê hiểu lầm.

Phương Thê cười nói với cô: "Tôi dĩ nhiên biết hai người không có gì."

Nói xong lại nhìn Doãn Văn Trụ: "Muốn đến đón anh, và cho anh một ngạc nhiên."

"Ừ, ông xã rất vui, nhưng bà xã phải cẩn thận thân thể của mình."

Doãn Văn Trụ cũng không quản, cúi đầu chính là hôn Phương Thê một cái,

sau đó cẩn thận từng li từng tí đem cô ôm vào trong ngực, đáy mắt đâu

còn có sự tồn tại của người đàn bà kia.

Cô nhìn thấy Phương Thê và Doãn Văn Trụ lại tuyệt đối không đặt cô ở trong lòng, không khỏi tức giận dậm chân.

Cái Tổng giám đốc phu nhân này ngu sao?

Cũng nghe không ra ý tứ trong đó.

Nhưng cô ta nào biết, cô ta căn bản cũng không thể làm cho bọn họ sinh ra hiểu lầm.

Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, giữa bọn họ đã tín nhiệm lẫn nhau.

Doãn Văn Trụ và Phương Thê ngồi sau xe, anh liền ôm cô, cúi đầu khẽ hôn môi cô.

"Thê Thê, hôm nay mệt không?"

Bụng của Phương Thê đã rất lớn rồi, lúc này, người luôn tương đối dễ dàng mệt mỏi.

"Không mệt."

Phương Thê vùi ở trong ngực Doãn Văn Trụ trả lời.

Ngực của anh vẫn là ấm áp như vậy, Cô dựa vào cả đời cũng sẽ không ngán.

"Không phải anh bảo em nghỉ ngơi thật tốt sao? Tại sao lại tới đây đón anh?"

Doãn Văn Trụ mặc dù ước gì mỗi thời mỗi khắc cũng nhìn thấy cô, nhưng lại không muốn cô quá mệt mỏi.

Phương Thê ngẩng đầu nhìn về Doãn Văn Trụ, cười nói: "Bởi vì nhớ ông xã."

Doãn Văn Trụ sửng sốt, sau đó vui vẻ nở nụ cười.

Cô Thê Thê cũng sẽ không chủ động nói những lời này, cho nên thật là vui vẻ.

"Thê Thê của anh rốt cuộc cũng sẽ nói lời ngon tiếng ngọt rồi."

Doãn Văn Trụ đem Phương Thê ôm chặt hơn, cúi đầu liền muốn đi hôn môi cô.

Chẳng qua là bờ môi của hai người mới vừa chạm nhau, Phương Thê liền cảm thấy bụng truyền đến từng trận đau.

"Trụ, em giống như muốn sinh."

Cô vịn cánh tay Doãn Văn Trụ nói.

Nghe vậy, Doãn Văn Trụ vội vàng nói với tài xế: "Đi bệnh viện nhanh."

Giờ phút này, anh còn căng thẳng hơn so với Phương Thê.

Muốn sinh làm sao bây giờ?

Làm thế nào đây?

Sau đó lập tức lấy điện thoại ra, gọi số bệnh viện, để cho bọn họ chuẩn bị bác sĩ tốt nhất.

Bệnh viện đó, tập đoàn Doãn văn đầu tư rất nhiều tiền vào.

Vừa nghe Doãn Văn phu nhân muốn sanh, dĩ nhiên vội vàng chuẩn bị cho thỏa đáng.

Cho nên chờ Phương Thê bọn họ tới, rất nhanh liền bị đẩy vào phòng sanh.

Doãn Văn Trụ hồi họp đi tới đi lui, rồi nói với viện trưởng đứng kế bên: "Có phải bác sĩ tốt nhất không?"

"Đương nHiên." Viện trưởng vội vàng trả lời.

Nghe vậy, anh yên tâm chút.

Nhưng qua một lúc, bên trong liền truyền đến tiếng kêu đau đớn của Phương Thê, lòng của Doãn Văn Trụ lại bị níu chặt rồi.

Quay đầu liền nói với phía viện trưởng: "Chẳng phải ông nói là bác sĩ tốt nhất sao? Thê