thì người xa lạ lời nói xem là gì, hoàn toàn không đả thương được cô.
Chỉ có lời nói của người cô quan tâm, mới có thể đả thương người.
Lời nói của Tần Tiêu Nhiên, khiến cô cảm thấy mình như đứa ngốc.
Cô cũng biết, tổn thất lần này có lẽ sẽ ảnh hưởng cả công ty, nhưng không phải cớ để anh nói với cô mà do anh không tin cô thôi.
Nói cho cùng, anh cũng hoàn toàn không tín nhiệm cô.
Đột nhiên cảm thấy, ở lại chỉ có thể tiếp tục bị tổn thương nữa.
Thôi, cứ như vậy đi.
Cô cũng không sợ bị tra, thanh giả tự thanh,
Nếu thế giới hắc ám như vậy, cô chỉ có thể chấp nhận. "Tiểu trụ, mau tới đây."
Doãn Văn Thận gọi Doãn Văn Trụ vừa mới tới cửa.
Doãn Văn Trụ nghiêng người dựa vào cửa, nhìn người ngồi trên ghế, khóe môi khẽ nhếch, cười mỉa mai.
Mấy ngày trước anh làm như vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?
Ông già này lại vẫn làm những thứ này.
"Tiểu trụ, còn đứng đó làm gì? Tới đây, đừng làm cho chú Âu và em Nhã Nhi của con chê cười."
Doãn Văn Thận nhíu mày về phía anh kêu lên.
"Con còn tưởng rằng, lần trước con đã nói rõ ràng, ngượng ngùng, con có bạn gái rồi."
Ánh mắt Doãn Văn Trụ quét qua Âu Phong, lại dừng trên người Âu Nhã Nhi.
"Tiểu trụ, ở đâu ra bạn gái con, cô gái kia thế nào xứng với con."
Doãn Văn Thận tức giận đứng lên.
"Muốn xem sao? Được, vậy các ông chờ."
Doãn Văn Trụ xoay người đi ra khỏi, anh quyết định, đi ra nhà hàng gặp cô gái thứ nhất chính là bạn gái anh.
Doãn Văn Thận muốn nói nữa, nhưng anh đã sớm biến mất.
Doãn Văn Trụ bước nhanh đi ra khỏi nhà hàng, mắt nhìn thấy cô gái đầu tiên vừa đi qua nhà hàng này.
Tại sao lại là cô ấy?
Anh cũng hoài nghi, có phải cô cố ý đi theo anh không .
Nhưng nếu đã quyết định, thì phải là cô.
Anh bước nhanh, đưa tay kéo Phương Thê lại, đem cô mang vào trong nhà hàng.
Phương Thê vẫn cúi đầu, cho đến khi cảm nhận được
cổ tay thình lình xuất hiện một lực đạo mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy lại là anh ta.
Mệt chết đi, bệnh của cô vốn chưa hoàn toàn bình phục hẳn.
Mà bây giờ, ngay cả hơi sức giãy giụa cô cũng không có.
"Buông tôi
Bất mãn kháng nghị, nhưng người trước hoàn toàn không nghe.
Cho nên cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị Doãn Văn Trụ kéo vào một gian phòng.
Sau đó anh ôm cô thật chặt.
Bên tai cũng vang lên tiếng nói của anh, "Đây chính là bạn gái con."
Lúc này, Doãn Văn Trụ cũng mới biết, mình còn không biết tên cô ấy là gì.
"Làm càn." Doãn Văn Thận tức giận đứng lên, chỉ vào Doãn Văn Trụ nói.
Thằng nhóc này chính là cố ý chọc tức ông.
"Con nhìn kĩ cô gái này, có xinh đẹp bằng Nhã Nhi, trình độ học vấn cao bằng Nhã Nhi không? Rốt cuộc con từ nơi nào tìm đến?"
Bây giờ Phương Thê vốn có chút nhếch nhác, cũng không trách Doãn Văn Thận nói như vậy.
Nhưng anh rốt cuộc dựa vào cái gì nói cô như vậy? Mà vì sao cô phải đứng ở chỗ này cho người khác phê bình.
Phương Thê đưa tay đẩy Doãn Văn Trụ ra, xoay người rời đi.
Cô đã thảm như vậy rồi, làm sao còn cho cô gặp anh?
"Cho dù em có tệ hơn nữa, anh vẫn thích em. Tốt nhất cha hãy nghĩ tới làm thế nào tiếp nhận cô ấy đi."
Doãn Văn Trụ ném ra một câu rồi xoay người đi ra.
Anh đang cùng Doãn Văn Thận làm trá
Thật ra thì Phương Thê càng nhếch nhác, anh nói ra
câu kia hiệu quả mới càng lớn, khiến người nhà họ Âu cảm thấy mất mặt,
sẽ không tự nhiên trở lại làm cái trò náo nhiệt này nữa.
"Đợi chút."
Anh đuổi theo Phương Thê, đưa tay móc ra một xấp tiền, đặt ở trên tay cô, "Tiền thù lao cho vừa rồi."
Phương Thê nhìn xấp tiền trên tay, nở nụ cười lạnh.
Sau đó đưa tay đem tiền nện về phía Doãn Văn Trụ.
Tiền, thật ra cô rất ghét tiền.
Vì nó, cô đã nếm trải nhiều sóng gió.
Bởi vì nó, lưng cô còn đeo một tội danh.
Lúc này, anh lại muốn dùng nó tới sỉ nhục cô sao?
Anh có hỏi qua cô có đồng ý cùng anh vào trong không?
Anh có hỏi qua cô có muốn số tiền này không?
Buồn cười, thật là buồn cười.
"Cô ——"
Doãn Văn Trụ bắt được tay Phương Thê, muốn nói gì đó, chẳng qua là tầm mắt nhìn thấy gò má Phương Thê thì dừng lại.
Cô ấy khóc.
Phương Thê cảm thấy những uất ức cuối cùng kìm chế không nổi.
Anh không phải ai, ở trước mặt anh, cô cần gì phải chiều một cách miễn cư
Không muốn lo nữa, chỉ muốn phát tiết.
"Anh cho rằng có tiền là rất giỏi sao? Tôi không lạ gì. Tại sao anh đưa tiền ra để sỉ nhục tôi ?
Mấy người có cái gì, không phải chỉ có tiền sao? Rốt cuộc có cái gì tốt để kiêu ngạo."
Cô giãy giụa, giãy dụa không thoát được, cuối cùng lựa chọn cúi đầu cắn tay anh.
Doãn Văn Trụ bị đau, muốn đem cô bỏ ra, nhưng nhìn tới gương mặt đẫm lệ thì có chút mềm lòng.
Trả nợ cho 2 ngày trước. :hixhix:
"Rốt cuộc tôi làm sai cái gì? Vì sao phải đối với tôi như vậy?"
Thật ra Phương Thê đã có chút choáng váng, có mấy lời liền lơ đãng nói ra.
"Em không sai, đừng khóc."
Tình cảnh trước mắt, và đoạn ngắn trong trí nhớ chồng chéo lên nhau.
Doãn Văn Trụ đưa tay sờ sờ đầu Phương Thê, khó được giọng nói dịu dàng.
Phương Thê cũng mặc kệ anh, khóc đến tùy ý.
Vốn đè nén tâm tình, bởi vì chuyện của Doãn Văn Trụ toàn bộ bùng nổ ra.
Lúc này, cô chỉ muốn khóc, cũng không quản đến bản thân có cỡ nào nhếch