Pair of Vintage Old School Fru
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325652

Bình chọn: 8.00/10/565 lượt.

ao cấp, người tới phần lớn bằng xe chính mình, cho nên xe taxi căn bản sẽ không tới nơi này.

Thời gian lúc này, xe buýt đã không còn.

Cho nên bây giờ cô chỉ có thể đi bộ trở về.

Mặc dù là đầu mùa hè, nhưng gió đêm cũng còn rất lạnh

Phương Thê đưa hai tay chà xát, thế này mới đi về.

Đi khoảng một nữa thời gian, chuông điện thoại vang lên.

Cô lấy ra nhìn, tên Tần Tiêu Nhiên hiện trên màn hình.

Vốn cô muốn gọi điện cho Tần Tiêu Nhiên tới đón cô, nhưng không biết giải thích tình trạng này thế nào, bây giờ anh gọi

tới, vậy vừa lúc.

Vừa bắt máy , tiếng Tần Tiêu Nhiên từ trong điện thoại truyền đến.

"Phương Thê? Em đi đâu? Anh làm sao cũng không tìm thấy em?"

Phương Thê định nói mình đang ở đâu, nhưng Tần Tiêu Nhiên lại mở miệng.

"Không tìm được em, cho nên anh đi trước. Sau đó em tự kêu xe trở về được không?"

Lời nói đến miệng, Phương Thê lại nuốt xuống.

Cô đã đoán được, Tần Tiêu Nhiên có lẽ vừa ý một phụ nữ nào đó rồi, bây giờ nên đi tiếp thôi.

Cho nên coi như cô ở đây thật, anh cũng sẽ để cô một mình đi trở về.

Như vậy cô đâu cần thiết nói nữa.

"Biết rồi."

Cô đáp một tiếng, Tần Tiêu Nhiên đã cúp điện thoại.

Để điện thoại vào trong túi xách, Phương thê xoay người, tiếp tục

Cô tự nói với bản thân, chỉ cần một đoạn đường thêm một đầu đường nữa thôi, thì có thể nhìn thấy taxi rồi.

Nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu.

Cô rốt cuộc tới nơi này để làm gì?

Không bằng buổi sáng trực tiếp cự tuyệt, lúc này cô đã sớm vùi trong giường rồi.

Màn đêm rất đen, đèn đường chiếu sáng xuống, đem bóng cô kéo rất dài.

Xung quanh một mảnh an tĩnh, thỉnh thoảng có xe từ bên người cô chạy qua.

Cô đi một mình , càng nghĩ càng cảm thấy tịch mịch.

Mà lúc này đây, bầu trời thế nhưng lại đổ mưa .

Cô vội vàng chạy, tìm một chỗ trú mưa, nhưng cô lại bị chẹo chân.

Cô ngừng lại, nhìn chỗ bị thương trên chân.

Cơn tức giận không nén được nữa, cô cởi giày hướng phía trước quăng đi.

Giầy rơi giữa đường, rất nhanh bị một chiếc xe nghiền qua.

Cô cảm thấy, hôm nay mình đủ bi thảm .

Lúc này cô nhất định rất nhếch nhác rồi.

Nước mưa rơi vào người, chân lại đau, thậm chí cô muốn cứ ngồi như vậy ở chỗ này, cái gì cũng không lo nữa.

Nhưng không ai sẽ tìm cô, cô chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vì vậy lại đứng lên, cà nhắc đi về phía trước.

Dù sao trên người cũng ướt đẫm, cô không tránh mưa nữa, chỉ muốn mau chóng về tới nhà. Rốt cuộc đi tới đầu đường, nhưng không đón được chiếc xe nào, cuối cùng chỉ có thể ở trạm chờ xe buýt.

Giờ này, khoảng thời gian giữa hai chiếc xe buýt cách rất lâu.

Cô cũng không biết mình đã đợi bao lâu, đến khi người bắt đầu run lên, xe buýt mới chậm rãi đến.

Lên xe buýt, không một người trên xe, chỉ có tài xế quái dị kia nhìn cô một cái.

Cô không để ý đến, trả tiền, co người lại trên ghế.

Khi về đến nhà đã hơn mười hai giờ, cởi quần áo

trên người ra, vội vàng tắm nước nóng, làm xong hết thảy mới lên giường

chui vào chăn ngủ.

Rõ ràng là đầu mùa hè, nhưng người cô không ngừng run rẩy.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô không biết mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy nhức đầu gay gắt.

Muốn mở mắt, nhưng thế nào cũng mở không lên.

Cứ lặp lại như vậy, đến lúc tỉnh lại, đã là gần tối ngày thứ hai.

Thân thể yếu ớt không có lực, cả người nóng lên,

đầu đau tới như muốn nổ tung, cô chống trên giường, tìm thuốc uống, lại

ăn chút bánh bao, lúc này mới trở lại trên giường.

Muốn gọi điện thoại nhờ ai đó, phát hiện điện thoại di động của mình không thấy nữa.

Cô nhớ lúc trên xe, bắt đầu có chút mê man, lấy điện thoại ra, nhưng không biết nên gọi cho ai.

Chẳng lẽ để lại trên xe rồi?

Nhìn quanh, túi vẫn ở đây, chỉ có điên thoại là không còn.

Bởi vì có điện thoại di động, trong nhà không có gắn máy bàn, thân thể lại không có hơi sức, căn bản không thể đi ra ngoài.

Nên Phương Thê chỉ có thể bò lên giường, coi như nghỉ làm không xin phép vậy.

Ba ngày ở nhà mê man, bệnh của Phương Thê mới tốt lên, bản thân có chút hơi sức nên làm chút cháo cho mình ăn.

Lại nghỉ ngơi thêm một ngày.

Ngày thứ năm, Phương Thê mới đến công ty.

Nhưng trong bốn ngày đó, đã xảy ra một chuyện lớn.

Cô vừa đến công ty, thì cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng.

Có người vừa nhìn thấy cô, liền vây lại một chỗ bàn luận xôn xao.

Đến vị trí của mình, Lý Nguyệt cũng quăng cho cô một ánh mắt khinh thường, "Chị Phương, chị làm sao có thể làm chuyện như vậy?"

Phương Thê định mở miệng hỏi thăm chuyện gì, Tần

Tiêu Nhiên từ thang máy đi ra, vừa nhìn thấy cô nói một cách lãnh đạm:

"Thư ký Phương, theo tôi vào đây."

Hai người đến phòng làm việc, Tần Tiêu Nhiên liền

mở miệng hỏi: "Văn kiện xây dựng kế hoạch đấu thầu, có phải một phụ

trách không?"

"Đúng vậy"

Phương Thê không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy hôm nay Tần Tiêu Nhiên có chút lãnh đạm.

"Trừ em và tôi ra, còn có người của phòng thiết kế, không còn người nào biết nữa đúng không?"

Tần Tiêu Nhiên lại mở miệng hỏi.

Phương Thê gật đầu lần nữa, "Vâng"

Nghe vậy, Tần Tiêu Nhiên mang theo chút ý lạnh hỏi: "Vậy tài liệu lập kế hoạch của công ty chúng ta tại sao lại xuất hiện