đều đau nhức. Nàng nghĩ có lẽ hôm nay đã thoát nạn thì Trầm Quân lại kéo ghế ngồi ngay trước mặt nàng.
Hắn mỉm cười, nụ cười ấy nói với nàng rằng trừng phạt bây giờ mới bắt đầu.
- Có muốn nghe ta kể chút chuyện xưa không?
Hắn nói hắn muốn kể thì nàng nào dám không nghe.
- Trông ngươi rất không tình nguyện.
- Ta tình nguyện, không tình nguyện mà được chắc. –Nàng không nhịn được mỉa mai hắn.
Trầm Quân gật đầu hài lòng, hắn chậm rãi hỏi nàng:
- Ngươi biết năm Minh Đạo thứ tám đã xảy ra chuyện gì chứ?
- Tây Lăng Vương câu kết với Phan thái phi và 18 quan lại trong triều, cùng nhau mưu phản. Trước khi khởi sự đã bị phụ hoàng ta bắt giam.
Năm ấy mặc dù Tế Tuyết còn rất nhỏ nhưng sự kiện kia được ghi chép trong sách sử vô cùng tường tận. Hơn nữa Tây Lăng vương ở Diệm quốc cũng có thể coi là một huyền thoại như An Hoà Hầu hay Lý Viễn, cho dù không đọc sách thì cũng nghe người ta kể về ông ấy đến nhàm cả tai.
Sự kiện Tây Lăng vương mưu phản gây chấn động cả nước. Xét theo luật pháp đáng lẽ ra cả nhà ông ta đều bị xử tử nhưng phụ hoàng niệm tình ông ta có công lao lớn, lại là hoàng thân quốc thích nên chỉ xử chết Tây Lăng vương, còn tha chết cho người nhà ông ta, cũng không bắt họ đi đày, chỉ đuổi ra khỏi kinh thành, mãi mãi không bao giờ được đặt chân lên đất đế đô.
Tuy nhiên mười tám quan lại kia thì không may mắn được như vậy, bọn họ không bị chu di cửu tộc nhưng cả nhà bao gồm cha mẹ đẻ và vợ con đều bị xử trảm. Nghe nói pháp trường hôm ấy thấm đẫm máu tươi, oán khí ngập trời.
Tất nhiên mọi chuyện không đơn giản kết thúc ở đó. Sau này cũng có người cho rằng Tây Lăng vương thực ra vô tội. Nếu ông ta có tội thì đó là tội quá tài giỏi. Ở trong triều không biết có bao nhiêu người đứng về phía ông ta, thế lực vô cùng lớn.
Sở dĩ năm ấy xảy ra một màn giết chóc kia chẳng qua cũng vì Hoàng thượng gai mắt Tây Lăng vương, muốn mượn chuyện này nhổ đi mối lo trong lòng. Những quan lại bị phán tội câu kết mưu phản cũng chính là những người thường ủng hộ ông ta, có khi còn đối đầu với Hoàng thượng.
Tế Tuyết không bận tâm lắm đến sự thật đằng sau. Nói cho cùng nếu phụ hoàng của nàng vu oan cho ông ta cũng chẳng có gì lạ. Gần vua như gần cọp, hơn nữa để giữ chắc hoàng quyền thì thà giết nhầm trăm người còn hơn bỏ sót một người, xưa nay đế vương có bao giờ không nhẫn tâm.
- Ngươi có biết sau này gia quyến của Tây Lăng vương sống như thế nào không?
Nàng im lặng. Người chết thì đã chết, có điều người còn sống mới bị giày vò. Nghe nói khi ấy Tây Lăng vương phi đang mang thai, một người phụ nữ bụng mang dạ chửa, còn một đứa con trai nhỏ và một mẹ chồng đã quen cuộc sống nhung lụa chắc chắn phải rất chật vật qua ngày.
Có điều nàng không hiểu vì sao Trầm Quân lại hỏi nàng chuyện này.
- Tây Lăng vương phi dẫn theo đứa con trai mới hơn ba tuổi cùng Phan thái phi đi đến vùng Hoa Bắc, thay tên đổi họ. Vì đường sá xa xôi, cuộc sống kham khổ nên bị sinh non, đứa trẻ không sống được. Cả nhà bọn họ ở Hoa Bắc vô cùng khổ cực. Cuối cùng cô ta phải bán thân vào kỹ viện để lấy tiền nuôi con trai và mẹ chồng. Vốn dung mạo của Tây Lăng vương phi rất xinh đẹp, lại có tài ca múa nên được rất nhiều phú gia chú ý, tiếc rằng hồng nhan bạc phận, không những phải sa chân chốn bùn nhơ mà còn bị người ta đánh ghen, gương mặt bị rạch nát, chết trong tủi nhục. Đứa con trai chín tuổi của Tây Lăng vương sau đó đã bị Phan thái phi bán đi làm nô dịch cho thợ mỏ ở phương bắc.
Hắn nói đến đây liền dừng lại nhìn nàng đầy thâm ý. Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu Tế Tuyết, nàng hơi run giọng hỏi hắn:
- Làm nô dịch cho thợ mỏ?
- Phải, làm nô dịch cho thợ mỏ ở bên ngoài Thương thành.
Tế Tuyết im lặng. Lời muốn thốt ra đều bị nghẹn chặt trong cổ, có lẽ nào… Mọi chuyện sao có thể trùng hợp như thế được, nàng không tin.
- Ngươi biết Tây Lăng vương phi họ gì không, là họ Tiêu, cô ta vì sợ sau này con trai mình biết được gốc gác sẽ sinh lòng oán hận mà làm chuyện quá phận nên đã đổi họ tên của nó. –Hắn ghé sát mặt nàng, đôi đồng tử đỏ tươi màu máu nhìn thẳng vào cặp mắt bạc đang khiếp sợ của nàng. –Đã đoán ra rồi phải không, không sai, con trai của Tây Lăng vương, thế tử Tế Duyệt, chính là Tiêu Phàm.
Bầu không khí đột nhiên trở nên trầm lặng đáng sợ. Tế Tuyết vẫn chưa hết bàng hoàng vì những lời của Trầm Quân.
Có thể tin được không, không, chắc chắn hắn lừa nàng! Trầm Quân lắm quỷ kế, hắn chẳng qua đang muốn lừa gạt nàng mà thôi. Nhưng… nếu hắn nói thật thì sao, có khi nào đây chính là lý do Tiêu Phàm rời khỏi nàng không?
- Ta không tin, ngươi đừng hòng lừa ta! –Giọng nàng lạnh lùng nhưng đã có phần run rẩy.
Trầm Quân gật đầu tỏ vẻ cảm thông, trên môi hắn vẫn giữ ý cười.
- Ta hiểu, ngươi và hắn tình cảm sâu sắc, đương nhiên là bây giờ nghe rằng giữa hai người các ngươi có mối thâm thù huyết hải thì nhất thời chưa chấp nhận được. Nhưng không sao, ta còn chưa kể hết chuyện, nói không chừng các ngươi không những không có thù hận mà còn có quan hệ rất gần gũi ấy chứ.
Dự cảm của Tế Tuyết rất xấu, nàng nhận ra rằng đối mặt với Trầm Quân nàng hoàn toàn khôn