ày cố gắng xây dựng Phượng Hoàng Cung, biến nó thành tổ chức lớn mạnh nhất Diệm quốc này. Trong cả trăm năm đơn độc ấy ta chưa từng động lòng với bất kì ai ngoài Tử Lâm. Nàng đã cùng ta hứa hẹn suốt đời. Nếu không phải Tế Doãn phá đám thì nàng đã là thê tử của ta, mà ngươi… cũng sẽ là con của ta.
Phụ hoàng của nàng chia loan rẽ thuý, chuyện này liệu có thật không? Chắc là có, ai chứ phụ hoàng thì dám lắm. Nhưng mà Trầm Quân cũng đâu phải kẻ lành hiền gì, ông ta sao có thể để mẫu phi nàng dễ dàng gả cho người khác như vậy?
- Mối thù cướp vợ này ta đã định sẽ trả cho hắn cả vốn lẫn lời, không ngờ hắn lại chết nhanh như thế, coi như hắn may mắn.
Tế Tuyết thở dài chán nản. Phụ hoàng và mẫu phi đều đã quy tiên, nàng thì vẫn còn sống, còn bị lão yêu quái trăm tuổi đầu óc biến thái này bắt lại, người không may nhất chính là nàng.
Trầm Quân bất ngờ túm lấy vai nàng, vẻ mặt vô cùng chờ mong.
- Tế Tuyết, lẽ nào ngươi không muốn Tử Lâm sống lại sao? Thành Bất Tử là nơi có thể hồi sinh người đã chết, thân xác của Tử Lâm vẫn còn, chỉ cần ta vào được thành Bất Tử thì ta sẽ tìm ra cách cứu nàng ấy. Giao cây trâm đó cho ta!
Nói nhiều như thế, kể ra một câu chuyện xưa dang dở cuối cùng cũng vì bản đồ đến Bất Tử thành. Người này đúng là am hiểu cách đánh vào tâm lý.
Nếu nàng còn giữ cây trâm đó thì không chừng đã giao cho hắn thật cũng nên, có điều mẫu phi đã huỷ đi rồi, bây giờ có tài thánh cũng chẳng làm gì được.
- Trầm tiền bối, ta nói thật với tiền bối cây trâm đó đã không còn nữa. Về việc hồi sinh kia, tuy ta không hiểu rõ lắm ý tứ của tiền bối nhưng ta tin rằng mẫu phi sẽ không đồng ý. Người đã yên nghỉ nhiều năm nay, bây giờ có lẽ cũng đoàn tụ với phụ hoàng ta dưới suối vàng rồi. Tiền bối không cần bận tâm nữa.
Bàn tay cứng như thép nguội bóp chặt cái cổ mảnh khảnh của nàng. Tế Tuyết khó thở vùng vẫy, nàng tìm cách gỡ tay hắn ra nhưng đều vô ích. Mãi tới khi nàng thật sự sắp chết ngạt thì Trầm Quân mới buông tay, hắn nhìn nàng khó nhọc thở dốc, giọng nói lạnh lẽo đến mức cả người nàng đều muốn đóng thành băng.
- Tế Tuyết, ngươi kiên quyết không giao bản đồ ra phải không, thôi được, vậy ta hỏi ngươi, ngọc tỷ truyền quốc đâu, chắc không phải cũng bị ngươi huỷ đi rồi chứ?
Tế Tuyết âm thầm kêu khổ, xem ra vận may của nàng thật sự đã xài hết rồi, nếu không thì vì sao hắn toàn đòi những thứ mà nàng không thể đưa được chứ. Bản đồ đến thành Bất Tử đã bị huỷ, ngọc tỷ truyền quốc trước khi tới gặp Trương Bắc Nhạn nàng đã gửi giấy ghi chỗ cất lại cho Phương Thiếu Lăng, bây giờ có lẽ hắn đã đi lấy rồi.
Rõ là trời muốn diệt nàng mà!
- Ngọc tỷ truyền quốc nào, ta không hiểu ngươi đang nói gì. –Thôi thì giả vờ được bao lâu hay bấy lâu.
Trầm Quân chắc cũng nhận ra ý định này của nàng, hắn cười lạnh.
- Ngọc tỷ truyền quốc Tây Thần đánh cắp từ chỗ ta rồi giao cho ngươi, ngươi dám nói là ngươi không biết?
Tay nàng hơi run lên. Ngọc tỷ truyền quốc là do Tiêu Phàm gửi cho nàng, đúng vậy, sao nàng lại đoán không ra cơ chứ, ngoài hắn ra thì còn ai có thể đem báu vật vô giá ấy giao cho nàng.
Cái đêm ở Phượng Lâm Các hắn nói với nàng rằng hắn đang giữ một báu vật của Trầm Quân nên tạm thời Trầm Quân sẽ không làm gì hắn. Thứ đó chắc chắn là ngọc tỷ truyền quốc.
Những đoạn đối thoại không đầu không cuối xẹt qua trong trí nhớ của nàng. Hắn nói nếu nàng không muốn cùng hắn quy ẩn thì hắn sẽ không ép nàng. Hắn nói nàng muốn thiên hạ hắn sẽ đem thiên hạ cho nàng.
Hoá ra hắn đã dự tính tất cả từ thời điểm ấy, từ lâu hắn đã định sẽ lật đổ Trầm Quân.
- Vẫn là câu nói cũ, thứ ngươi muốn, ta không có.
Lần này Trầm Quân quả thực đã bị nàng làm tức điên. Hắn bỏ ra ngoài còn sập cửa rất mạnh. Tế Tuyết ngồi lại trong phòng giam, đầu óc rối tinh rối mù.
Tất cả những gì nàng chưa biết đang dần dần hé lộ, nhưng nếu Trương Bắc Nhạn không phải là lý do, Tiêu Phàm từ trước tới giờ luôn yêu nàng, vậy thì những lời của hắn ở rừng sương mù có ý gì, vì sao hắn lại đối xử với nàng như vậy?
Bên ngoài sắc trời vẫn mù mịt, mưa tuyết không ngừng rơi, gió lạnh thét gào rầm rĩ.
Tế Tuyết yên lặng nằm cuộn mình trong chăn, nàng không biết Trầm Quân sẽ giam nàng bao lâu, nguyên nhân hắn bắt nàng đã quá rõ ràng, một là vì bản đồ, hai là ngọc tỷ truyền quốc. Nếu đến lúc hắn nhận ra nàng hoàn toàn vô dụng thì hắn sẽ làm gì với nàng?
Trốn thoát khỏi đây lại là việc không tưởng, chẳng thà hắn cho nàng một nhát đao còn đỡ, cứ nghĩ đến cái người bị gắn mắt vào cánh cửa đá trong mê cung Tử Thần là nàng lại rùng mình, đầu óc Trầm Quân thật sự không bình thường, kiểu tra tấn của hắn chắc chắn cũng là loại mà người thường không thể nghĩ ra được.
Phức tạp nhất chính là thân phận của nàng, nếu để lộ ra nàng là nữ thì mọi chuyện sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát, ngay cả Phương Thiếu Lăng cũng chưa chắc đã khống chế được.
Phải làm thế nào mới tốt đây? Nàng còn chưa gặp được Tiêu Phàm, chưa biết hắn ra sao, thậm chí nàng còn rất nhiều điều muốn hỏi hắn. Hỏi hắn vì sao lại đối xử với nàng như vậy, hỏi hắn rốt cục có yêu nàng hay không…
Hai lần nàng cảm thấy bất lực nhất t