vào trong phòng thư ký thì lại không thấy bóng dáng ai cả, văn phòng của Chu Cẩn Vũ cũng là đóng cửa, như vậy xem ra là thật sự đi vắng rồi. Đúng khi cô cảm thấy có chút nản lòng thì cánh cửa ở hành lang phía đối diện mở ra, Chu Cẩn Vũ dẫn đầu bước đi ra, phía sau anh là Đỗ thư ký và khoảng mười người khác nữa.
Hạ Chân Ngọc cảm thấy bản thân mình thực sự là mất mặt, cô đứng ở chỗ này làm cái gì cơ chứ? Trong khi cô đang tự thầm trách mình lỗ mãng thì Chu Cẩn Vũ đã nhìn thấy cô, rồi bước đến trước mặt cô cười nói: “Chân Ngọc, tại sao em lại ở chỗ này?”
Trước mặt nhiều người như thế Hạ Chân Ngọc không biết phải làm sao để mở miệng, Chu Cẩn Vũ ôn hòa nói: “Có phải là có chuyện gì hay không? Nếu không đi đến văn phòng tôi rồi nói.”
Không đợi Hạ Chân Ngọc trả lời, thì một giọng nói lanh lảnh đã vang lên: “Chu thị trưởng, không phải ngài còn muốn đi đến kiểm tra khảo sát trực tiếp nơi sản xuất sao? Vẫn là không nên làm chậm trễ thời gian đâu, Triệu thị trưởng đã xuất phát rồi.”
Hạ Chân Ngọc đưa mắt nhìn lại, đứng bên cạnh Đỗ thư ký là một cô gái, hẳn là còn rất trẻ, mặc dù trang phục khá là già giặn, nhưng mà tuổi trẻ cùng sự năng động làm như thế nào cũng không che dấu được, khuôn mặt hết sức xinh đẹp, nếu không phải là do bộ đồ công sở khô khan kia, Hạ Chân Ngọc tin rằng cô ta nhất định là càng thêm kiều mỵ động lòng người.
Chu Cẩn Vũ nghe xong, cười nói: “Đã biết, cả ngày em cũng chỉ biết ở bên tai tôi thúc giục họp, thúc giục ăn cơm.”
Cô bé kia cũng không để bụng, nở nụ cười càng thêm ngọt ngào: “Em đây không phải là lo lắng cho sức khỏe ngài sao? Nếu không ăn cơm đúng giờ, dạ dày sẽ bị đói đấy.”
Những người khác nghe xong đoạn đối thoại của bọn họ đều nói rất đúng và nở nụ cười ha ha, ánh mắt mờ ám đó Hạ Chân Ngọc quen thuộc rồi.
Hạ Chân Ngọc không hề di chuyển, cô vẫn đứng yên như cũ, hiện tại cô không biết mình phải làm thế nào, Chu Cẩn Vũ lại nói thêm: “Mọi người cứ xuống lầu trước đi, mười phút sau tôi sẽ xuống.”
Mọi người nghe xong đều lục tục rời khỏi, chỉ có cô gái kia lúc đi qua bên người Hạ Chân Ngọc thì quét mắt nhìn cô một lần từ trên xuống dưới, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường, sau đó nói với Chu Cẩn Vũ: “Chu thị trưởng, mười phút sau ngài không xuống dưới là em sẽ gọi điện thoại nhắc ngài đấy.” Sau đó mới đi theo mọi người rời khỏi chỗ này.
Khi chỉ còn lại Chu Cẩn Vũ và Hạ Chân Ngọc đứng ở đó, Chu Cẩn Vũ mới nói: “Em không cần để ý, Tân Kiệt là người mới được điều động đến đây, được bố trí làm trợ lý cho Đỗ thư ký, tính cách của cô ấy chính là nôn nóng hấp tấp như thế. Chân Ngọc, có chuyện gì em cứ nói đi.”
Bây giờ còn có điều gì không rõ ràng sao, chẳng qua đó là niềm vui mới của Chu Cẩn Vũ mà thôi, Hạ Chân Ngọc mở miệng có chút khó khăn, nhưng vẫn là thấp giọng nói: “Là do tôi muốn hỏi một chút chuyện của Lý Nguy, anh……...”
Chu Cẩn Vũ trực tiếp đánh gãy lời nói của Hạ Chân Ngọc: “Chân Ngọc, nếu như em tới tìm anh là để hỏi xem chuyện của Lý Nguy có liên quan tới anh hay không, thì anh chỉ có thể nói, Chân Ngọc, anh không có bày mưu tính kế cũng như không có ra chỉ thị ngầm, ngày đó anh đã tỏ rõ thái độ sẽ không tiếp tục làm bất cứ chuyện gì với Lý Nguy nữa. Nhưng anh phải thừa nhận, anh có biết về tình huống hiện tại của hắn ta, không phải là anh muốn dò la tin tức, mà là tự nhiên sẽ có người ở trước mặt anh báo cáo, em hiểu chưa?”
Đúng vậy a, anh đã có niềm vui mới xinh đẹp ngày ngày ở bên, làm sao còn có thể có thời gian nghĩ tới việc đối phó với Lý Nguy chứ. Hạ Chân Ngọc biết bản thân cô lần này thực sự là tự rước lấy nhục, cư nhiên còn tưởng rằng mình có thể được Chu Cẩn Vũ khoan dung và thông cảm.
Vì thế cô cười cười nói: “Thực xin lỗi, là tôi suy nghĩ nhiều, tôi không có việc gì, không làm chậm trễ thời gian của ngài nữa.” Nói xong liền xoay người đi vào cầu thang bên kia rời đi.
Mới ra khỏi cửa của Tòa thị chính, Hạ Chân Ngọc liền nhận được điện thoại của Cao Mai Lệ. Cao Mai Lệ vừa mở miệng ra liền hỏi: “Cậu cùng Chu Cẩn Vũ thế nào rồi hả?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Cái gì thế nào rồi hả?”
Cao Mai Lệ nói: “Chính là dạo này hai người còn có liên lạc không? Mình có nghe Hách Lượng nói, hiện tại trong đơn vị anh ấy đều loan truyền là Chu Cẩn Vũ cùng với một trợ lý thư ký mới tới có quan hệ không rõ ràng đấy, con bé kia thực sự dính lấy Chu Cẩn Vũ.”
Hạ Chân Ngọc thầm nghĩ rằng bản thân cô thật đúng là trò cười, vì thế nói: “Mình và anh ra đã không còn quan hệ gì rồi.”
Cao Mai Lệ vội vàng nói: “Không quan hệ cũng tốt, dù sao vẫn còn có một căn nhà mà, hiện tại cậu nên suy xét về mối quan hệ với Lý Nguy, cũng không thể kéo dài mãi như vậy được, đến lúc đó làm lỡ cơ hội của bản thân đấy.”
Nghe Cao Mai Lệ càm ràm, Hạ Chân Ngọc cười bất đắc dĩ, khó khăn lắm mới làm cho cô ấy cúp điện thoại. Hạ Chân Ngọc đứng ở trên đường thật không biết bản thân mình nên đi con đường nào.
Nhà là không thể trở về, nếu không Lý Nguy nhất định sẽ truy hỏi không dứt, hơn nữa kết quả hắn ta muốn cũng đã trở thành bọt nước, bản thân cô cũng không còn có sức lực nào để tiếp tục đối mặt với sự phẫ