vừa giơ tay đóng cửa vừa kinh
ngạc hỏi chàng: “Ăn vận thế này, huynh vừa ở đâu về?”.
Chàng rút trong ống tay
áo một mảnh sa tím, mỉm cười, thong thả nói: “Nhặt được ở lăng mộ Dung Viên”.
Tôi ngẩn người, dừng tay
rót trà, lát sau hỏi: “Oanh Ca ở trong lăng mộ Dung Viên sao?”.
Chàng cầm ấm trà trong
tay tôi, tự rót cho mình: “Chính xác hơn là trong quan tài của Dung Viên”.
Tôi sững người hồi lâu:
“Chẳng trách bọn họ không tìm thấy cô ấy”.
Mộ Ngôn cười: “Không ai
dám động đến lăng mộ của Cảnh hầu vương, bọn họ mãi mãi không thể tìm thấy cô
ấy”. Ngừng một lát, lại thêm một câu, “... trừ tôi”.
Tôi gật đầu tán đồng:
“Đúng, trừ huynh”. Rồi chỉ ống tay áo chàng, “Hình như huynh bị thương”.
Chàng thản nhiên rụt tay
lại: “Không sao”.
Tôi kéo tay Mộ Ngôn, vén
ống tay áo bôi thuốc vào vết trầy xước, phát hiện người chàng chợt cứng lại,
tôi ngẩng đầu nhìn chàng, ngượng nghịu: “Có những lúc tôi quá bướng phải
không?”.
Chàng
một tay chống lên trán nhìn tôi, mủm mỉm cười: “Không, như thế là được”.
“Suốt nửa đời ta mải mê tìm kiếm, ngu muội vô tình làm
mất báu vật trong tay. Nguyệt nương hỡi, ta nguyện dùng nửa đời còn lại, phổ
khúc này mãi mãi nhớ về em”.
Chàng lại nghe thấy tiếng
cô, dịu nhẹ nhưng quyết liệt vang bên tai: “Giết tôi đi, Dung Tầm, giết tôi đi,
tôi sẽ được tự do”. Sau đó là tiếng thở dài, giống như ngọn lửa âm ỉ dưới lớp
băng, ngấm ngầm thiêu đốt tâm can.
Chàng ôm ngực, đau đớn.
Cùng một giấc mơ, mơ mãi bao lần, lần nào cũng đau.
Có những người đã chỉ cho
chàng cách tránh cơn ác mộng, nhưng chàng không làm theo, bởi đây là cách duy
nhất có thể lại được nhìn thấy cô. Trong suốt ba năm tưởng là cô đã chết, chưa
bao giờ chàng chiêm bao thấy cô, còn hôm nay, cô vận hỉ bào đỏ chói biệt tăm ba
tháng, khi chàng tin cô vẫn còn sống trên đời, thì đêm đêm cô lại đi vào giấc
mơ của chàng.
Kỳ thực, chàng đã nghĩ
đến khả năng đó, nhưng không muốn tin. Nếu cô quả thực không còn trên đời, hồn
phách cô đêm đêm sẽ quay về, cho dù giày vò chàng, chàng cũng được nhìn thấy
cô, chứ không phải chỉ có những âm thanh hư vô bé nhỏ.
Mỗi mộng cảnh về cô, đều
không nhìn thấy bóng cô, đó là lý do chàng dùng để thuyết phục bản thân cô vẫn
còn sống. Thuyết phục bản thân tin rằng, những giấc mơ không lành đó chỉ là do
chàng quá nhớ nhung, chứ không phải là có chuyện gì chẳng lành xảy ra.
Nhưng đêm nay lại khác.
Trong giấc chiêm bao
khiến chàng nghẹt thở đêm nay, chàng lại nghe thấy âm thanh đó, vốn tưởng vẫn
như bao đêm trước, nỗi đau đớn sẽ khiến chàng sực tỉnh, nhưng lần này không
hiểu sao chàng không thể nào tỉnh lại.
Chàng nhìn bàn tay mình,
một vết đao dài, đường sinh mệnh bị cắt ngang, đường nhân duyên mờ mờ hiện ra
một vết sâu.
Một đóa hoa không biết từ
đâu bay đến rơi trên lòng bàn tay, sau đám mây mù vẳng ra tiếng hát: “Tuyết
trắng rơi trên núi, trăng thanh treo giữa trời, hay tin chàng đã thay lòng,
thiếp ôm sầu gạt lệ ra đi...”.
Chàng ngẩng đầu, nhìn
thấy vô vàn đóa hoa trắng từ trên trời rơi xuống như mưa. Trong màn mưa hoa đó,
một bóng áo tím từ từ đi đến, cánh tay khoác một dải sa hồng, bờ vai mảnh, đôi
mắt huyền như nhung, môi đỏ thắm. Phía xa xa hoa vẫn rơi không ngớt, từng cánh,
từng cánh đẹp như hạt chu sa, chớp mắt cô đã ở bên chàng.
Chàng biết đó là mộng,
nhưng không kìm được giơ tay định ôm cô vào lòng, nhưng cô lại như không nhìn
thấy, chàng kinh ngạc nhìn quanh, cô đã biến mất.
Hoa dưới chân như tấm
thảm đỏ, phía xa màn đêm đen thẫm, cô đi đến đâu, trên không lóe sáng đến đó.
Cuối cùng chàng nhìn thấy điểm cuối con đường, ba chữ vàng Điện Chiêu Ninh lóng
lánh dưới ánh đèn mờ trong đêm, hai cây anh đào trước cửa điện hoa nở đầy cành,
sắc đỏ như lửa, cánh cửa lớn đỏ thẫm từ từ mở ra, bên trong rực rỡ ánh đèn lồng
và những chữ hỉ đỏ chói.
Chàng nghĩ có lẽ đó là
cảnh hôn lễ của cô và Dung Viên. Lúc đó chàng không biết cô quan trọng thế nào
đối với chàng, cúi đầu trao cô vào tay người đàn ông khác, cảm giác day dứt dằn
vặt tựa như đau khổ đó, chàng tưởng chỉ là do mình chưa quen.
Tình với Oanh Ca thật khó
nói, cô là thanh đao do chính tay chàng đúc ra, là người thân thiết nhất của
chàng. Không có ai có thể như cô, tất cả đều do chàng chỉ dẫn, dìu dắt từng
bước, từng bước, lớn lên trở thành người như chàng mong muốn.
Nhìn vẻ ngây thơ và những
nét con gái của cô mất dần từng ngày, từng ngày trở thành sát thủ máu lạnh vô
tình, có lúc chàng cũng luyến tiếc vẻ nhút nhát đơn thuần của cô ngày trước,
nhưng nếu phải lựa chọn, chàng vẫn muốn cô trở thành thanh đao tốt nhất của
Dung gia, là tác phẩm hài lòng nhất của mình.
Tình của cô chàng không
phải không biết, nhưng chàng không thể yêu cô, người chăn gối có thể rất nhiều,
nhưng thanh đao tốt nhất của Dung gia chỉ có một, thanh đao này không dễ đúc,
chàng không thể tùy tiện ném đi.
Chàng tự nhủ, lần sau,
nếu lần sau cô lao vào lòng chàng, chàng nhất định sẽ đẩy cô ra. Chàng không
nghĩ mình là người thiếu ý chí, nhưng khi cô giang tay ôm cổ chàng, mùi hương
ngọt ngào trinh trắng dưới tră