ữ thắp thêm nến, một ngọn nến đơn
độc trước long sàng in bóng chàng lên bức bình phong. Trong tòa điện vắng, bên
dưới là long sàng Dung Viên từng nằm, chàng dựa chồng gối cao, ý nghĩ vừa
thoáng qua cứ bám riết trong đầu, chiếc giường này có phải là nơi họ từng ôm
nhau như chàng nhìn thấy trong mơ.
Nỗi đau quen thuộc và cơn
hận xoáy vào tim, suốt năm năm qua chúng không ngừng vò xé tâm can chàng, nhưng
tất cả đều do chàng gây ra, hối hận ngàn vạn lần cũng không lấy lại được, sự
quyết liệt của cô chàng hiểu nhất.
Không còn lý do gì để tự
lừa dối mình hơn nữa, ba tháng trước, khi chàng đến tế đàn mang Oanh Ca đi, cô
gái đeo mặt nạ đó nói với chàng, nếu Oanh Ca tỉnh lại, việc đầu tiên cô ấy làm
là chết theo Cảnh hầu vương. Hai tay ôm đầu, chàng khẽ cười một tiếng: “Nguyệt
nương, quả thực nàng không còn nữa”. Nước mắt chàng thấm ướt một mảng chăn.
Canh tư, có tiếng đàn âm
thầm vọng ra từ cung điện vắng, ngày hôm sau, Bình hầu vương chuyển khỏi điện
Thanh Lương, một chiếc khóa lớn khóa chặt cửa điện. Suốt những năm Bình hầu
vương tại thế, điện Thanh Lương nơi ngự của các đời Trịnh vương cũng không bao
giờ mở cửa, nghe đồn Bình hầu vương lưu lại chỗ ở cho cố nhân, nếu hồn phách cố
nhân ban đêm có về không đến nỗi không tìm thấy nơi nương náu.
Vẫn không nhận được thư hồi âm của Quân Vỹ khiến tôi
lo lắng. Mộ Ngôn cho rằng có Tiểu Hoàng bảo vệ, không có gì phải lo, thấy chàng
lạc quan như vậy, tôi cũng không tiện nói ra, Tiểu Hoàng đã bị đem cầm cho vườn
thú đến giờ cũng không biết đã chuộc về chưa. Theo hiểu biết của tôi về Quân
Vỹ, chuyện này khó có hy vọng gì, rồi lại nghĩ tại sao trên đời có nhiều đàn
ông thích nhau đến thế, tại sao Quân Vỹ có hình thể đẹp như vậy để lắm kẻ mê,
tâm trạng cứ ngổn ngang bấn loạn. Xem ra nhà họ Quân có cơ tuyện hậu thật rồi.
Năm trước anh ta còn hứa
hẹn, nếu không có ai lấy tôi, anh ta sẽ lấy, số phận đã an bài như thế, thật
ngao ngán. Nhưng biết làm sao, rút cục nước xa không cứu được lửa gần, hơn nữa
bây giờ chúng tôi cũng không biết anh ta đang ở đâu, đành chờ xem sao.
Ý Mộ Ngôn là Quân Vỹ mãi
không có hồi âm, vậy nhân chuyến đến Tiều đô, tiện thể chàng sẽ đưa tôi về núi
Quân Vu. Mộ Ngôn phải đi một chuyến đến kinh đô của Thiên tử ở phía bắc Trung
Châu(1), một việc dự định từ lâu cuối cùng mới có cơ hội thực hiện.
Trước giờ tôi vẫn nghĩ,
Mộ Ngôn không rỗi việc đến mức đưa tôi đi du sơn ngoạn thủy, tìm hiểu phong tục
nơi này nơi kia, tôi vẫn đợi chàng nói lời từ biệt, cuối cùng ngày đó đã tới,
lòng vừa buồn vừa thở phào nhẹ nhõm.
Đi qua vùng rừng núi
hoang vu, qua bình nguyên rậm rạp, qua những con sông nước xiết, qua những làng
bản hiu quạnh, tôi cảm nhận rất rõ thời gian trôi qua, mỗi khi mặt trời lặn tôi
lại đếm đốt ngón tay, tính thời gian chia tay với chàng, nhưng lại không thể
chần chừ trì hoãn cuộc hành trình như lần trước. Mộ Ngôn cảm thấy buồn cười,
hỏi: “Sao cô cứ luôn nhìn tôi như vậy, trên mặt tôi có vết gì chăng?”.
Tôi mạnh dạn ghé lại gần:
“Đúng, có vết, nào, lại đây tôi chỉ cho xem”.
Chàng hơi ghé lại, ánh
mắt cười cười: “Vậy nhìn kỹ đi”. Tôi nghĩ chàng đang giễu tôi, nhưng không sao,
đằng nào cũng chia tay, mặt dày một chút cũng chẳng hề chi.
Tôi gật đầu: “Huynh nhắm
mắt lại”. Chàng lại ngoan ngoãn làm theo. Củi trám trong lò đang cháy đượm, bốc
lên ngọn lửa xanh, bên ngoài tiếng côn trùng nhặt thưa từng hồi, chàng ung dung
ngồi đó, dáng vẻ như muốn nói thích làm gì tôi thì làm, khiến tôi bất giác muốn
vuốt ve khuôn mặt gần trong gang tấc, đôi mắt gần trong gang tấc đó nhưng lại
không dám.
Lòng bàn tay toát mồ hôi,
từ từ giơ ngón tay đến gần đuôi mắt chàng, lấy hết can đảm chạm vào vầng trán
trắng xanh, cảm giác và độ ấm truyền đến ngón tay lúc đó tôi sẽ nhớ mãi. Tất cả
chỉ do không thể tự rời xa chàng, bất luận thế nào, cũng không thể. Đôi mắt,
hàng lông mày, sống mũi, bờ môi, khuôn mặt đẹp, biểu cảm trên mặt, tất cả đều
khắc vào lòng tôi, dù chia ly nhưng tôi sẽ nhớ suốt đời.
Chàng hơi nghiêng đầu,
Thái Dương áp sát ngón tay tôi, lặng lẽ mở mắt, “A Phất?”.
Tay tôi hơi run, vội rụt
về, củi cháy lép bép trong lò, lát sau, tôi chìa tay trước mặt chàng: “Nhìn
này, trên trán có vật gì, lấy xuống cho huynh rồi”.
Ánh mắt chàng nhìn bàn
tay trống không của tôi: “Đâu?”.
Tôi giả bộ ngạc nhiên, “Sao,
không nhìn thấy à?”. Mắt chàng như cười, vẫn nhìn tôi, tay chống cằm không nói
gì. Rất nhiều lúc, tôi không biết chàng nghĩ gì, lòng thấy hoang mang nhưng
cũng chẳng sao, chỉ cần tôi biết mình nghĩ gì là được.
Quân Vỹ nói thích một
người là sẽ trở nên ưu tư, bởi vì luôn phải suy tính được mất. Anh ta nói có
lý, ở bên Mộ Ngôn, tôi luôn suy tính được mất, nhưng mất Mộ Ngôn thực ra tôi
cũng chẳng có gì gọi là được, là mất, cái còn lại chỉ là bóng dáng phong nhã
tuyệt vời của chàng trong ký ức, lòng như nở một đóa hoa lớn quý báu, quý báu
nhất.
Chim yến không về, hoa tử
vi tắm ánh trăng, phía bắc hoa nở, phía nam hoa tàn. Suốt dọc đường đi gấp, đến
biên giới Khương - Trần lại xảy ra một chuyện vốn