gàn lần, nhưng chưa một lần thốt ra trước mặt cô.
“Oanh Ca”. Chàng khẽ gọi.
Nhưng cô đã đi xa.
Không lâu sau, Dung Tầm
quả nhiên bức cung. Trận cung biến diễn ra lặng lẽ và mau lẹ, bởi vì chàng
không định kháng cự. Như lời đồn, Dung Tầm hùng hổ áp trường kiếm vào cổ chàng,
khàn giọng hỏi: “Tôi trao nàng nguyên vẹn cho thúc, tại sao thúc lại giày vò
nàng tan nát?”.
Còn chàng hơi ngẩng đầu,
lạnh lùng: “Dù có nát, Tử Nguyệt cũng nên nát trong lòng ta”. Kiếm của Dung Tầm
rung rung, ép vào cổ chàng lộ ra vệt máu nhỏ, chàng lại không để ý: “Bao nhiêu
năm qua, những việc ngươi làm có hai việc khiến ta hài lòng nhất, một là trao
Tử Nguyệt cho ta hai năm trước, hai là bức cung hôm nay”.
Dung Tầm nhìn chàng rất
lâu, toàn thân như rã rời, lát sau cay đắng nói: “Nàng ra đi thế nào, có phải
chịu đau đớn không?”.
Chàng cười nhạt: “Cho dù
đau đớn, cuộc đời này còn đau đớn nào nàng không chịu được”.
Sau đó Dung Viên nhường
ngôi, Dung Tầm lên ngôi. Sau khi nhường ngôi, Dung Viên lánh về dưỡng bệnh ở
hành cung Đông Sơn, đó là vào tháng năm khi mùa hoa anh đào đã tàn. Tất cả đều
được chép vào sử, thời đại thuộc về Trịnh Cảnh hầu đã trôi qua, để lại cho hậu
thế hai trang giấy mỏng.
Năm sau, khi hoa anh đào
nở tràn trên núi, cái ngày cuối cùng mà Bách Lý Việt nói cuối cùng đã đến, tôi
có thể biết bởi vì máu trên dây đàn từng giọt nhỏ xuống theo ngón tay tôi,
chứng tỏ cảnh đã kết thúc.
Trước mắt là suối nước
nóng màu ngọc bích bốc hơi ngùn ngụt, phía sau là một rừng hoa anh đào. Đông
hoặc thảo cơ hồ không giày vò Dung Viên bao nhiêu, ít nhất thần sắc vị quân
vương xem ra khá tốt, chỉ có thân hình hơi tiều tụy, nhưng đây là ngày cuối
cùng, khí sắc khác thường đó có lẽ là hồi quang phản chiếu.
Ánh nắng cuối cùng của
ngày tàn hắt ra dệt thành dải lụa đỏ ối ở chân trời, cả rừng anh đào sau suối
nước nóng sáng rực như tuyết đỏ.
Chàng lơ đãng sai tiểu
đồng đằng sau: “Hôm nay ta khỏe ra nhiều, đi lấy cho ta cuốn sách, ta muốn tắm
suối nước nóng”.
Tiểu đồng nhanh nhẹn chạy
về phía thư phòng. Chàng khép tà áo bước xuống hồ nước, tựa vào bờ, lấy trong
ống tay áo ướt một con xúc xắc xinh xắn. Con xúc xắc Oanh Ca tặng chàng vốn đã
bị bóp vụn, lẫn vào gió đêm trên đường trường hoang vắng, giờ đây trong buổi
hoàng hôn đỏ ối này lại lặng lẽ nằm trong bàn tay chàng.
Chàng chăm chú nhìn nó,
đôi mắt đen dường như lấp lánh xuân tình, ngọt ngào êm lắng, một lúc lâu sau,
chàng nắm chặt tay, nhắm mắt mỉm cười. Một con chim đâu đó bỗng kêu một tiếng,
rừng anh đào phía sau đột nhiên bốc cháy, thế lửa rùng rùng như mãnh hổ nhanh
chóng lan ra, rừng cây cháy nổ lép bép, hoa anh đào màu đỏ nhảy múa trong biển
lửa, giống như vô vàn con bướm hồng, lửa chiếu sáng khuôn mặt tuấn lãm khác thường
của Dung Viên, nhưng trong làn hơi nóng cuồn cuộn, đôi mắt chàng không mở ra
nữa.
Khi Oanh Ca lao đến, cơ
thể Dung Viên tựa bờ hồ trượt dần xuống nước, toàn thân run rẩy, cô muốn ôm
chàng, không để chàng trượt xuống, nhưng lại quên rằng núi này, lửa này, hoa
anh đào này, hồ nước này, bao gồm cả Dung Viên đều đã là quá khứ được tôi tái
hiện bằng cây thất huyền cầm làm bằng tóc của cô.
Hàng lông mày đen như
mực, đôi mắt nhắm nghiền, sống mũi cao, đôi môi mỏng, tất cả từ từ chìm xuống
nước, mặt nước dềnh lên một chút rồi trở lại phẳng lặng, tịch mịch chỉ còn lại
rừng anh đào trên núi cháy ngợp trời, còn Oanh Ca đứng lặng nhìn mặt hồ yên ả
trước mắt, lát sau, vai rung rung, bật khóc đau đớn như một con thú nhỏ cô đơn.
Khung cảnh dần biến mất,
Dung Viên quả thực đã chết.
Đó là toàn bộ câu chuyện,
Oanh Ca ít nhiều đoán được nhưng vẫn không muốn tin.
Nhìn lại, mối thâm tình
này tựa như một làn pháo hoa, nở bừng sáng rực rồi lập tức phai tàn, cuộc đời
Dung Viên quá ngắn ngủi, chàng quyết dùng cách riêng của mình để bảo vệ cô, đó
chính là tình yêu của bậc quân vương như chàng nói.
Trong thời loạn thế, trên
đại lục rộng lớn này có bao nhiêu vương cung, trong đó âm thầm chôn vùi bao nắm
xương khô của những bậc hồng nhan, vậy mà lại chứng kiến một mối thâm tình như
vậy, giống một đóa hoa duy nhất nở trong đêm tối mênh mông đột nhiên bị gót sắt
của số mệnh giẫm đạp, vẫn kiên cường nảy mầm đâm rễ.
Oanh Ca ngất đi trong
cảnh đêm tối tiêu tan, Mộ Ngôn đỡ cô lên chiếc giường nhỏ bên cạnh, cúi đầu
nhìn tôi.
Những giọt máu từ phím
đàn nhỏ xuống nhuộm đỏ cây đàn gỗ phong, tôi trở tay nhìn ngón tay mình, mới
phát hiện ngón tay tôi cũng loang lổ máu. Giống như năm xưa nhảy từ trên tường
thành xuống, cảm giác từng tấc từng tấc sinh mệnh mình mất đi, muốn đứng lên
nhưng không còn sức lực. Đây là lần đầu tiên tôi nhận thức rõ không có tính
mệnh viên giao châu ban cho, tôi chỉ là một cái xác tàn.
Giọng Mộ Ngôn từ trên
vọng xuống: “Một vũng máu lớn thế này, làm sao đây?”.
Ngẩng đầu như vậy nhìn
chàng hơi khó khăn, tôi mấp máy môi, ý bảo chàng ngồi xuống.
Chàng ngồi xuống bên tôi,
sắc mặt đột nhiên rất khó coi: “Là máu của cô hay của Oanh Ca?”.
Tôi lắc đầu, nói nghiêm
túc: “Là tiết gà”. Thấy chàng không nói g
