ng khiến chàng không thể chối từ, chàng lại nhủ,
lần sau, lần sau...
Cẩm Tước xuất hiện đúng
lúc đó. Một khuôn mặt giống hệt cô, mỗi khi cười trông thơ ngây vô hại, giống
như cô trước năm mười sáu tuổi, khi chưa trở thành sát thủ, cũng đôi mắt tròn
to khi nhìn chàng.
Lần đầu tiên nhìn thấy
Cẩm Tước, chàng thở phào trước những dằn vặt bấy lâu trong lòng. Có những thứ
con người ta có thể yêu, có những thứ không thể yêu, chàng nhìn Cẩm Tước cau
mày đứng bên khóm hoa tử dương, tự bảo mình đây là một cô gái ngây thơ an toàn,
có thể yêu. Lúc đó chàng không nghĩ, chàng đã quen nhìn bao nhiêu cô gái ngây
thơ an toàn, tại sao chỉ có Cẩm Tước chàng thấy có thể yêu.
Oanh Ca không hiểu, tưởng
là chàng thật lòng yêu Cẩm Tước, ngay bản thân chàng cũng tưởng thế. Đây là một
cuộc chuyển dời triệt để nhất, mọi tình cảm với Oanh Ca chàng dồn cho Cẩm Tước,
sau đó hết lần này đến lần khác tự nói với mình, cô gái này mới là người mình
thật lòng yêu.
Nhưng nhìn thấy nụ cười
nửa thật nửa giả của Oanh Ca, lòng chàng ngày càng bấn loạn. Chàng luôn bắt gặp
nỗi bi thương thoáng trong mắt cô, ánh mắt đó cứa vào tim chàng, ám ảnh giấc
ngủ đêm đêm của chàng, gạt hình ảnh một người ra khỏi thế giới của mình khó
khăn vậy sao?
Trước giờ chàng vẫn tin
mình có trái tim cứng rắn. Người chàng yêu, người chàng muốn cưới là Cẩm Tước,
đó là cô gái khác hẳn Oanh Ca. Nụ cười của Oanh Ca quá giả, tính khí quá quật
cường, lòng dạ quá độc ác, thủ đoạn quá tàn nhẫn, chàng ép mình ngày ngày chỉ
nhìn thấy những cái xấu của cô, sự ám thị ngày này qua ngày khác khiến chàng
ngày càng ghét dáng vẻ cầm đao của cô.
Mãi đến một ngày, chính
tay chàng đưa cô vào cung, đưa vào tay người đàn ông khác. Trước đây chàng kìm
nén tình cảm của mình như vậy là do chàng coi trọng giá trị của cô với tư cách
là thanh đao tốt nhất của Dung gia, nhưng thời gian lâu dần, sau bao nhiêu sự
biến, chàng đã hoàn toàn quên, thanh đao tốt nhất của Dung gia không phải sinh
ra để vào cung.
Chàng tưởng mình sẽ càng
trân trọng Cẩm Tước, nhưng không nhớ buổi đầu tiên vì sao chàng để Cẩm Tước lọt
vào mắt xanh.
Ngày chàng tỉnh ngộ là
trước hôm hôn lễ với Cẩm Tước.
Hôm đó chàng đến Thanh
Trì cư thăm Cẩm Tước, thấy cô đang ngắm những mảnh gốm vỡ, sáng bóng trên tay.
Nghe tiếng chân chàng, cô chầm chậm ngẩng đầu, khuôn mặt giống hệt Oanh Ca
trắng như tờ giấy, khóe mắt đỏ hoe.
Chàng đi đến gần, những
ngón tay Cẩm Tước có vài vết rách do mảnh gốm cứa vào. Chàng hốt hoảng định lên
tiếng, cô lại cười đau khổ, đưa cho chàng mảnh gốm dày nhất, có lẽ vốn là đế
cốc: “Đây là quà sinh nhật chị tặng chàng”.
Nói xong đẩy cửa đi ra.
Chàng sững người, cúi đầu, mắt nhìn vào đế cốc, là một hình tròn vẫn nhìn rõ
những chữ khắc trên đó.
Tên chàng và ngày sinh.
Bàn tay chàng run run giơ ra, chạm vào hàng chữ đó. Sinh nhật lần thứ hai mươi
tư của chàng, chàng vẫn nhớ hôm đó cô vượt đường trường ngàn dặm từ nước Triệu
trở về, đến trước thư phòng lại nhìn thấy chàng đang ôm Cẩm Tước, lúc đó cô
dừng lại, chiếc bọc nhỏ màu đen trên tay rơi xuống đất... mỗi chi tiết chàng
đều nhớ rõ.
Những chuyện trước đây
không nghĩ, cũng không muốn nghĩ lại hiện lên trong đầu. Ký ức về cô bất luận
đã cố phủ nhận chàng đều nhớ rõ, rõ đến giằng xé tâm can, cho nên chàng mới
không muốn nhớ.
Nhưng ngước mắt nhìn
Thanh Trì cư, nơi ngày trước cô ở, chiếc bàn chân thú bên cạnh giá nến là chỗ
cô để đao, chiếc ghế bằng gỗ hoa lê trước bàn là chỗ cô thường ngồi đọc sách,
chiếc giường sau bức bình phong quý phi là chỗ cô nằm, đâu đâu cũng có bóng
hình cô.
Nhưng hôm nay, cô không
còn nữa.
Chàng chưa bao giờ nghĩ,
đối với chàng cô rốt cuộc là gì, trong một khắc đột nhiên bàng hoàng vỡ lẽ. Có
lẽ từ khi chàng nhặt được cô, nuôi cô đến năm mười sáu tuổi, cô đã trở thành
một phần của cơ thể chàng, giống như chân, tay chàng, khi cô ở bên, chàng không
cảm thấy gì, khi cô rời đi, chàng, mới bỗng nhiên cảm thấy như bị chặt mất cánh
tay.
Chàng nắm chặt những mảnh
gốm vỡ, cạnh sắc của chúng cứa rách tay chàng, lòng bàn tay nhòe nhoẹt máu, tựa
như điểm những bông mai đỏ. Chàng gục lên tay ghế ngày trước cô vẫn ngồi, như
không còn sức lực. Nơi đây sẽ không còn bóng dáng cô, tiếng cười hơi lạnh dễ
thương của cô, và cả ánh mắt cô đăm đắm nhìn chàng. Tất cả đều không còn.
Bây giờ trong giấc chiêm
bao hoang đường, cô lướt trên thảm hoa đỏ, đi về phía điện Chiêu Ninh, không
thèm ban cho chàng dù chỉ một ánh mắt, chàng muốn mở miệng, muốn gọi cô, thậm
chỉ muốn đuổi theo cô, nhưng cổ họng như bị chẹn cứng, không thể nào cất tiếng.
Bóng Dung Viên vận thường
y đứng trước cửa điện, chàng nhìn thấy cô hai tay nâng váy chạy vút về phía
Dung Viên, chiếc khăn sa màu tím tuột khỏi cánh tay, bị gió cuốn đi, đèn trong
cung tắt dần từng ngọn, hai người ôm chặt nhau trong sắc anh đào đỏ chói. Màu
đỏ của đèn lồng, của những chữ hỉ như chích vào mắt chàng, chàng nhắm mắt thật
chặt, bên tai có tiếng ai khẽ gọi: “Bệ hạ, bệ hạ!”.
Chàng tỉnh mộng, bên
ngoài cung điện, một vầng trăng lạnh, cung n