n Mộ Ngôn, tôi
không biết chàng thích một cô gái như thế nào, tôi vẫn luôn muốn chàng nhìn
thấy tôi trong dáng vẻ đẹp nhất, nhưng lúc nào cũng không như ý, khiến chàng
cảm thấy tôi bướng bỉnh, cảm thấy tôi chỉ là đứa trẻ. Tuy là một người chết,
không có tim tôi vẫn thấy đau lòng, quả là bất lực.
Phía xa xa là trời xanh
nước biếc, Mộ Ngôn nhìn tôi, tôi sịt mũi tỏ vẻ phấn khởi, định chuyển chủ đề
câu chuyện, bỗng bị chàng kéo mạnh vào lòng. Má ép vào ngực chàng, Mộ Ngôn ôm
rất chặt, khiến tôi muốn ngoái đầu cũng khó.
Lòng run run, ý nghĩ đầu
tiên là Mộ Ngôn có lẽ cũng hiểu lòng tôi, còn chưa kịp nảy sinh ý nghĩ thứ hai,
giọng chàng đã từ trên đầu vọng xuống: “Đừng động đậy”. Tiếp đó là tiếng cười
rất nhỏ: “A Phất, người cô muốn tránh cũng ở trên thuyền này”.
Tôi nép vào ngực chàng,
vừa thất vọng thầm nghĩ mình đúng là khéo suy diễn, vừa lục tìm trong đầu xem
gần đây người mình muốn tránh là ai, bất giác hỏi: “Huynh nói là ai?”.
Giọng chàng thản nhiên:
“Bình hầu vương Dung Tầm”.
Tôi vội vàng chúi sâu hơn
vào ngực chàng.
Trên sàn thuyền truyền
đến những rung chấn mạnh mẽ, đều tăm tắp, chắc chắn phải là bốn người trở lên
bước chân đều tăm tắp mới đạt hiệu quả như vậy, tiếng bước chân từ sau lưng
vọng lại, lát sau, Mộ Ngôn kéo tôi ra, đoàn tùy tùng của Dung Tầm đã lên lầu .
Tôi vô thức nhìn về phía
Oanh Ca ngồi tựa mạn thuyền phía xa, tưởng là lần này cố nhân tương phùng, có
thể hé ra manh mối nào đó, nhưng cô vẫn ngồi ung dung, cơ hồ không thay đổi.
Điều thần tình là ánh mắt
Mộ Ngôn cũng đánh về phía Oanh Ca, nhưng chỉ thoáng qua, cuối cùng quay lại nói
vẻ dửng dưng: “Đừng nhìn, Dung Tầm ở trên lầu, không chạm trán Oanh Ca cô
nương”. Chàng hơi dừng, lại tiếp:
“Trước khi lên thuyền tôi
nghe được một bí mật cung đình rất thú vị, có muốn nghe không?”.
Tôi vui vẻ gật đầu lia
lịa.
Trong gió sông mang hơi
lạnh, Mộ Ngôn kể cho tôi nghe bí mật cung đình thú vị đó, cũng như mọi bí mật
khác, thực ra chẳng có gì là bí mật, cũng chẳng có gì thú vị, nhưng cái hay là
do chuyện xảy ra đã lâu, tình tiết phức tạp, tôi vẫn hào hứng lắng nghe.
Bí mật này truy về Trịnh
hầu vương hai đời trước, tức là cha của Cảnh hầu Dung Viên, ông nội của Bình
hầu Dung Tầm.
Theo tổ chế xa xưa, Trịnh
hầu vương lúc đầu lập con trưởng là người kế vị, chính là thế tử, cha của Dung
Tầm, nhưng do lão Trịnh hầu vương là người phúc dày, lập thái tử đã ba mươi năm
vẫn không thấy dấu hiệu cưỡi hạc tây quy, khiến cha Dung Tầm vô cùng sốt ruột,
mưu hoạch đã lâu, cuối cùng vào một đêm tối trời lặng gió quyết định phản loạn
bức cung, kết cục tất yếu là bị giết, để lại đại gia đình thế tử bị lưu đày đến
miền tây bắc xa xôi, bao gồm cả Dung Tầm mới mười bốn tuổi văn võ song toàn nức
tiếng vương đô.
Lão Trịnh hầu vương một
đời phong lưu, con cái rất nhiều, nhưng dòng đích đa phần là gái, chỉ có bốn
trai, trong đó hai người đã chết yểu, chỉ còn con trưởng và con út. May con
trưởng mặc dù phạm tội phản nghịch, nhưng con út Dung Viên xem ra có tài kinh
bang trị quốc hơn con trưởng. Năm sau, lão Trịnh hầu vương bố cáo thiên hạ lập
con út Dung Viên làm thế tử, trở thành người kế thừa vương vị sau này.
Năm đó, Dung Viên mười
lăm tuổi, ngoài danh hiệu công tử đẹp nhất Trịnh quốc còn được mệnh danh là
Trịnh quốc đệ nhất đao thủ. Sau chuyện con trưởng phản loạn bức cung, lão Trịnh
hầu buồn phiền mãi, trở thành mối tâm bệnh lớn, hai năm sau qua đời, Dung Viên
mười bảy tuổi lên ngôi, trở thành Trịnh quốc Cảnh hầu vương.
Sau khi Cảnh hầu vương kế
vị, rất thích tài năng của Dung Tầm, nhân lúc quốc gia cầu hiền, liền triệu đại
gia đình huynh trưởng từ miền tây bắc trở về vương đô, vừa trấn áp, vừa trọng
dụng. Dung Tầm quả không phụ lòng thúc phụ, chức đình úy làm rất tốt, quan hệ
chú cháu vô cùng hòa hợp, sáu năm trước, Dung Tầm còn tặng thúc phụ một đại mỹ
nhân, về sau được phong là Như phu nhân.
Nghe dân gian đồn, Dung
Viên vốn lạnh tình quả dục lại tỏ ra rất mực sủng ái mỹ nhân mà người cháu
tặng, mỹ nhân đó trong lúc thưởng hoa lãm nguyệt đã làm một câu thơ, “Cung hoàn
thâm thâm nguyệt dung dung”(*). Dung Viên bèn đổi tên cung của mỹ nhân đó thành
Dung Nguyệt cung.
Còn Trịnh sử lại ghi Dung
Nguyệt cung phu nhân sau khi vào cung chưa đầy hai năm liền được phong chính
cung phu nhân, phong hiệu Tử Nguyệt, mẫu nghi Trịnh quốc. Có vẻ là một giai
thoại phong lưu của vương thất, nhưng chưa quá một năm sau, Tử Nguyệt phu nhân
luôn được Cảnh hầu vương sủng ái lâm bệnh qua đời.
Sau khi Tử Nguyệt qua
đời, Cảnh hầu phiền não bi thương, cuối năm đó bệnh nặng quyết định nhường
ngôi, do không có con trai bèn truyền ngôi cho cháu ruột là Dung Tầm, năm sau
tạ thế ở hành cung, tuổi mới hăm bảy.
Buổi tối hôm Cảnh hầu
vương qua đời, hành cung Đông Sơn bốc cháy dữ dội, lửa ngút trời, không chỉ
hành cung cháy trụi ngay cả anh đào trồng trên núi cũng cháy thành tro, ly kỳ
hơn nữa là từ đó về sau anh đào ở đó không bao giờ ra hoa đỏ nữa.
Nghĩ lại cảnh trong mơ,
Oanh Ca khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng nói với Dung Tầm