àng, vậy là tôi muốn giết chàng, chia cho chàng
nửa viên giao châu để chúng tôi vĩnh viễn bên nhau, nhưng đây là ý nghĩ điên
rồ. Chỉ cần còn lý trí, tôi sẽ không làm như vậy.
Nhưng hàng ngày tôi vẫn
có ý nghĩ đó, đành thể hiện trong giấc mơ, sau đó trong giấc mơ tôi trở thành
kẻ giết người, đó chính là dùng hành động cực đoan chống lại hiện thực. Hoặc là
tôi phải độc ác hơn một chút, cảm thấy số phận mình quá thê thảm, muốn tất cả
thiên hạ đều phải cùng chết với tôi, vậy là trong giấc mơ của tôi, xuất hiện
cảnh trời long đất lở, biển cạn, đá mòn, đó chính là dùng phương thức cực đoan
chống lại hiện thực... đây cũng là nguyên nhân Quân sư phụ khuyên tôi không nên
tùy tiện nhập vào giấc mơ của người khác, giả sử tôi nhập vào giấc mơ của người
nào đó, trong mơ người đó đang mơ cảnh trời long đất lở để xả thù hận trong
lòng, tôi đột nhiên xuất hiện, không may bị đá lớn rơi trúng người, đè nát viên
giao châu trong ngực, vậy là tôi chết chắc.
Giấc mơ của người sống
đối với họ chỉ là mơ, nhưng với tôi lại vô cùng nguy hiểm. Giả sử tôi chết
trong giấc mơ của họ, có nghĩa là sinh mệnh tôi chấm dứt thực sự.
Oanh Ca trong giấc mơ lúc
này muốn hủy diệt tất cả, tôi không biết hy vọng và đau khổ của cô là gì, chỉ
biết cô lựa chọn hủy hoại tất cả để kết thúc mọi hạnh phúc đau khổ của mình,
còn tôi phải tìm cách nhanh chóng đưa cô ra khỏi giấc mơ trước khi cô làm việc
đó.
Nhưng rõ ràng đã không
kịp, chính lúc tôi giằng khỏi tay Mộ Ngôn chạy thục mạng về phía Oanh Ca, trời
đất đột nhiên một dải trống không, không gian bao la trong chớp mắt đã nhấn
chìm khóm hoa tử dương trắng, mây đen như mực cuồn cuộn phía chân trời, ào ạt
tản ra che kín bầu trời, đây chính là ảo mộng, một khắc trước vẫn còn là cuộc
sống hồng trần tràn đầy sinh khí, một khắc sau trời đất đã đổi thay, chỉ còn
một màu đen như mực.
Bóng Oanh Ca biến mất
trong màu đen đó, tôi đột nhiên hoang mang, dừng lại không biết nên chạy hướng
nào, bỗng cả người bị kéo giật về sau, cánh tay áo màu lam quàng vào cổ tôi,
hơi thở của Mộ Ngôn đã sát bên tai, nặng nề đầy nộ khí: “Chạy nhanh thế, không
biết đang rất nguy hiểm sao?”.
Tôi nắm tay áo chàng chạy
thục mạng, chỉ tay về phía trước: “Ô, thần kỳ quá, huynh xem, đó là gì vậy?”.
Chàng dừng lại, nắm cánh
tay tôi đi về phía ánh sáng đột nhiên hiện ra trong mây đen. Trong màn đêm đen
hun hút trống vắng như cánh đồng hoang, chỉ nghe thấy tiếng bước chân chúng tôi
bì bõm như đang giẫm lên nước.
Màn đêm đen kịt rạn dần,
trên trời hiện ra một vầng trăng bạc rất tròn. Trong ánh trăng trắng lạnh, một
cây anh đào lớn ngả nghiêng trong gió, từng cánh hoa phấn hồng bay lả tả như
những bông hoa tuyết màu hồng.
Oanh Ca mình vận áo tím,
tay cầm bình rượu nhàn tản ngồi dựa gốc cây, hơi ngẩng đầu nhìn người đàn ông
áo trắng vẻ mặt nghiêm lạnh đứng trước mặt. Mộ Ngôn đã được coi là vô cùng tuấn
tú, nhưng người đàn ông này còn tuấn tú hơn, cả thân mình như khoác ánh trăng
bạc, sắc mặt càng lạnh lùng.
Gió lạnh tháng ba mang
theo cánh hoa anh đào và giọng nói Oanh Ca truyền đến: “Nếu đường đao của bệ hạ
nhanh hơn thiếp, ngoài chấp nhận những nghi thức cung đình phiền hà, thiếp cũng
sẽ tình nguyện hầu bệ hạ chuyện gối chăn...”.
Lời cô chưa dứt, một
đường đao dài đã vạch một đường vòng cung lóe sáng trong không trung, rồi nhanh
chóng thu về, người đàn ông vẫn đứng bất động, dải lụa hồng trên búi tóc cuốn
cao của cô đứt phựt cùng với âm thanh sắc gọn, mái tóc đen óng như tơ xõa vuống
vai, mấy cánh hoa anh đào bị chém đứt, tơi tả bay trước ngực cô.
Cô sững người nhìn chàng
một lát, cười khanh khách: “Hóa ra trường đao ở thắt lưng chàng không phải đeo
làm vì”.
Đôi mắt đen của chàng
sóng sánh phong tình, nhưng vẫn trầm mặc không hề suồng sã. Chàng bước lên hai bước,
hơi cúi người chìa tay cho cô: “Vụ cá cược vừa rồi của phu nhân, quả nhân đã
thắng”.
Cô giơ tay, làm như định
nắm tay chàng, nhưng lại chộp lấy vai chàng, tay vừa giơ lên, chớp mắt đã kéo
tuột dải lụa trên búi tóc chàng. Cô cười nhạt, vỗ tay: “Như thế mới công bằng”.
Trong cánh hoa anh đào
phơ phất, tay cầm bình rượu cô loạng choạng bước đi, nụ cười trên mặt như có
như không. Chàng đi sau, sắc mặt lạnh lùng, nhìn thân người lảo đảo xiêu vẹo
của cô cũng không dìu đỡ. Lớp mây dày tản ra, có tiếng hát du dương vọng ra sau
đám mây: “Chuyện xưa như một tiếng than, mộng vàng tan vỡ hồng trần hư không,
tình sơn nghĩa hải trầm luân, ngoái đầu phút chốc đã thành thiên thu...”.
Mộ Ngôn hỏi tôi: “Có nên
đi theo không?”.
Tôi lắc đầu. Mộng cảnh
này đã quá nguy hiểm, sau khi người đàn ông áo trắng xuất hiện tất cả cơ hồ
đang phát triển theo hướng tốt. Tôi hỏi Mộ Ngôn: “Huynh có biết người đàn ông
áo trắng là ai không?”.
Chàng dừng lại nói:
“Trịnh quốc tiên vương, Cảnh hầu vương Dung Viên, thúc phụ cùng tuổi với Bình hầu
vương Dung Tầm”.
Tôi còn chưa kịp đưa Oanh
Ca thoát khỏi giấc mơ, giấc mơ đó của cô đã tự kết thúc trong hòa bình, bị ném
ra khỏi giấc mơ quả thực khó chịu, điều này có thể đoán được qua cái cau mày
