uôn mặt đẹp như vậy, lại nghe nói giết người không chớp mắt,
đó là đệ nhất cao thủ của đình uý phủ, hộ vệ thiết thân của đình uý đại nhân”.
Những mảnh nhỏ trong tấm
gương vỡ đó cùng với tiếng người xa dần rồi mất hẳn, thay vào đó là một sân
khấu cao, một cô ca kỹ trang điểm cực kỳ xinh đẹp uốn mình như bông hoa lan,
mắt sóng sánh đong đưa, bội phần quyến rũ, giọng mềm như nước đang hát một ca
từ trong vở kịch tư xuân, ánh mắt quyến rũ mời gọi luôn hướng về Dung Tầm đang
nhàn tản dựa tay vào lan can trên đài cao. Khoảng cách hai người không xa, cũng
không gần, khi ánh mắt giao nhau, Dung Tầm mơ hồ mỉm cười.
Chính lúc đó, một cô gái
áo xanh bưng khay trà đi đến bên Dung Tầm, đột nhiên rút từ ống tay áo một con
dao găm sáng loáng. Cô gái còn chưa kịp ra tay đoản đao của Oanh Ca bên cạnh
phi ra cắm vào giữa mặt cô ta, thanh đao sắc lẹm cắm vào giữa hai hàng lông
mày, nhanh như tia chớp, khuôn mặt khá đẹp của cô gái bị xẻ làm hai nửa nhầy
nhụa, máu phun vào khuôn mặt làn với da trắng tuyết của Oanh Ca. Cô cũng không
hề chớp mắt. Trên đài cao chỗ Dung Tầm đang ngồi có tiếng kêu huyên náo, Oanh
Ca lại như không nghe thấy, rút đao về, lau vết máu vào vạt áo tím, ngẩng đầu
nhìn khuôn mặt trầm tư của Dung Tầm, mỉm cười với chàng: “Không sao chứ?”.
Dung Tầm liếc nhìn cô gái
áo xanh nằm gục trên đất, hai mắt vẫn mở trừng trừng, cau mày: “Nhát đao quá
hiểm”.
Oanh Ca cúi xuống, nhìn
ngắm vết đao trên mặt cô gái: “Như thế này không đẹp lắm, hơi làm người ta sợ,
sau này nên cắt đứt cổ thì hơn”.
Dung Tầm chìa tay kéo cô
đứng lên, chậm rãi nói: “Ta còn nhớ lần đầu tiên em giết người, sợ run nép vào
lòng ta”.
Cô mím môi: “Cuối cùng em
đã lớn”. Cô dựa người vào lan can chăm chú nhìn Dung Tầm, nói: “Em sẽ trở thành
sát thủ tốt nhất của Dung gia”. Nói xong má ửng hồng, nổi bật trên làn da trắng
đẹp mê hồn.
Dung Tầm lại không nhìn
cô, ngoái nhìn ra xa, chỗ đó gió xuân đang vờn ngọn cây cao, bên dưới là thảm
hoa đủ sắc màu, một đôi cò trắng cất tiếng kêu lanh lảnh, bay về phía chân trời
xanh xa tít.
Oanh Ca không thể trở
thành sát thủ tốt nhất của Dung gia, cũng như Quân Vỹ không thể trở thành tiểu
thuyết gia chuyên nghiệp, bởi vì hai người đều bị phân tâm. Một tiểu thuyết gia
chuyên nghiệp nên một lòng một dạ chuyên tâm viết tiểu thuyết, nhưng Quân Vỹ
ngoài viết tiểu thuyết còn phải làm một kiếm khách để an ủi người cha.
Cũng như vậy, sát thủ tốt
nhất nên một lòng một dạ chuyên tâm giết người, nhưng Oanh Ca ngoài giết người
còn phân tâm bởi chuyện yêu đương với Dung Tầm, sát thủ tuyệt nhiên không thể
có tình yêu, bởi giả sử sát thủ có người yêu, sát thủ sẽ bối rối khi người yêu
xuất hiện đúng lúc sát thủ sắp ra tay, vậy là công việc bị cản trở, mà một khi
công việc không thành, sát thủ coi như cũng khó giữ tính mạng.
Vì Dung Tầm, Oanh Ca
khiến lòng mình trở nên sắt đá, vì Dung Tầm cô mới giết người, nhưng trái tim
cô rốt cuộc vĩnh viễn không thể sắt đá đến mức một sát thủ cần có.
Đầu mùa hạ khi Oanh Ca
mười chín tuổi, bà nội qua đời, cô lại đang bận một vụ việc ở xa, không thể về
nhà nhìn mặt bà lần cuối, khi trở về Dung phủ, Dung Tầm đã cho người đón cô em
gái của cô ở quê lên kinh thành.
Đó là một mùa hè mát mẻ,
khắp đại viện của đình uý phủ nở đầy hoa tử dương, em gái vận đồ tang trắng toát,
khuôn mặt giống hệt cô, hai hàng nước mắt đầm đìa đứng sau bụi hoa, tay ôm bình
gốm đựng tro cốt bà nội.
Cô vội vàng trở về, vẫn
màu áo tím trang nhã, dính đầy vết máu chưa kịp thay, gió thổi qua có thể ngửi
thấy mùi máu tanh trên người cô. Cô em gái mím môi, điệu bộ giống hệt cô lúc
mười lăm tuổi, vừa yếu đuối vừa kiên cường, lao vào tay cô, nghẹn ngào: “Bà rất
muốn gặp chị, bà bảo nhất định phải gặp chị lần cuối mới nhắm mắt được”. Cô run
run giơ tay đón bình tro, mặt không biểu cảm, hồi lâu sau mới nói: “Để bà yên
tâm ra đi”.
Dung Tầm thong thả bước
đến, nhìn hai chị em Oanh Ca ôm nhau, nói nhẹ nhàng: “Em mệt rồi, về nghỉ đi”.
Cô ngây người, buông em
gái ra, tay vẫn ôm bình tro, chàng chăm chú nhìn cô: “Nghe nói ba ngày nay em
không chợp mắt, việc hậu sự của bà nội em, ta sẽ lo liệu”.
Nói xong, chầm chậm quay
đầu nhìn em gái cô, lại quay sang nhìn cô, “Vẫn tưởng tên cô ấy là Oanh Vũ,
không ngờ lại là Cẩm Tước”. Cẩm Tước mặt vẫn còn nước mắt ngẩng phắt đầu, tròn
mắt nhìn chàng, một đôi bướm trắng từ trong khóm hoa tử dương bay ra, bắt gặp
ánh mắt đó của cô, Dung Tầm ngẩn người.
Hai con bướm trắng đùa
giỡn trên khóm hoa bỗng chốc bốc cháy thành dải khói đen, lòng tôi đột nhiên
trống rỗng, bỗng có một dự cảm chẳng lành, có lẽ cảnh ngộ này chính là nỗi khổ trong
lòng Oanh Ca, còn đối với tôi phút nguy hiểm nhất cuối cùng đã đến.
Trong Hoa Tư mộng do tôi
dệt ra, nơi hạnh phúc dừng chân chính là đau khổ, khi hy vọng tuyệt đỉnh chính
là tuyệt vọng, tất cả vẫn rõ ràng như logic hiện thực. Nhưng trong cuộc sống, người
ta thường dùng những phương thức cực đoan để chống lại sự bất lực của mình
trước hiện thực.
Giống như tôi thích Mộ
Ngôn, nhưng lại không có được ch
