ong bụng sói, bất chợt người bủn nhủn, mắt đỏ hoe, hốt hoảng:
“Tiếng to như vậy chắc chắn tôi nghe thấy, lúc ấy tôi đang định ngoái lại xem
là con gì đang kêu...”.
Chàng vỗ vai tôi: “Đừng
sợ, chẳng phải đã giết con sói rồi sao, cô sợ gì nữa?”. Nói đoạn cau mày, “Quân
huynh đệ và con hổ đó đâu? Sao không đi cùng cô, sao để mình cô lang thang trên
núi vào lúc muộn thế này?”.
Tôi lau nước mắt: “Họ bỏ
trốn vì tình rồi”.
Mộ Ngôn: “…”.
Tôi gặp lại Mộ Ngôn như
thế, dù trong lòng tràn đầy tình cảm lãng mạn, nhưng thực ra cũng hiểu, chàng
xuất hiện trong thời khắc thần kỳ, ở một địa điểm khó hiểu như vậy tuyệt đối
không thể lý giải bằng cơ duyên trời định kiểu như “hữu duyên thiên lý năng
tương ngộ”.
Tôi có rất nhiều điều muốn
hỏi chàng, nhân lúc chàng cúi nhìn con sói trong đầu đã chuẩn bị xong, đang
định mở miệng đột nhiên thấy từ những bụi cây đen sì phía trước, mấy con chim
bay vụt lên, kêu loạn xạ.
Bảy người áo đen xuất
hiện trước mắt chúng tôi như từ dưới đất chui lên.
Tôi nghĩ có lẽ lịch sử
lặp lại, chắc họ lại đến truy sát Mộ Ngôn, đang lẳng lặng lùi sau một bước, rồi
lại lùi bước nữa, một bước nữa. Còn chưa kịp trốn sau lưng Mộ Ngôn, đám người
áo đen phía trước đã soàn soạt chống kiếm xuống đất quỳ một chân trước mặt chúng
tôi: “Thuộc hạ đến muộn...”. Giọng nói đều răm rắp, hình như đã được tập dượt
nhiều lần, đồng thời nét mặt ai nấy đều ngượng nghịu bối rối.
Tôi quay đầu nhìn Mộ
Ngôn, chàng thu kiếm trong tay, vẻ hờ hững, không quan tâm đến bọn người đó,
lại hỏi tôi: “Có tự đi được không?”.
Tôi băn khoăn nhìn chàng.
Chàng nhếch mép cười:
“Chẳng phải cô đã sợ nhũn chân rồi ư?”.
Tôi lập tức phản bác:
“Chân tôi chưa nhũn”.
Chàng lắc đầu: “Nói dối”.
Tôi cãi: “Tôi không nói
dối”.
Chàng nhìn tôi có vẻ thú
vị: “Vậy cô chạy hai bước thử xem”.
“...”.
Mộ Ngôn nói đúng, tôi
đang nói dối.
Quả thật tôi đã sợ nhũn
cả chân, mấy bước lùi lúc nguy cấp vừa rồi chỉ là khả năng tiềm ẩn được bất
chợt phát huy. Ai cũng có điểm yếu, điểm yếu của tôi là chó sói và rắn. Chỉ là
bị Mộ Ngôn nói thẳng ra như vậy, tôi thấy hơi ngượng.
Bởi vì chân nhũn ra không
đi nổi chứng tỏ sự yếu đuối, mà tôi lại không muốn để chàng thấy tôi yếu đuối,
nếu Quân Vỹ hỏi như vậy, tôi nhất định bướng bỉnh đốp lại anh ta: “Lão nương sợ
nhũn chân thì sao, nhà ngươi định làm gì ta?”.
Nhưng với Mộ Ngôn thì
khác, tôi chỉ muốn cho chàng nhìn thấy mặt tốt nhất của mình. Đạo lý này cũng
đơn giản như không muốn để ý trung nhân biết thực ra mình cũng cần đi vệ sinh.
Có điều, thú thực tôi quả thật không cần đi vệ sinh.
Đang mải suy tính, đắn
đo, hai tiếng “mạo phạm” vang ngay bên tai, người đột nhiên nhẹ bẫng, bị Mộ
Ngôn bế bổng lên. Tôi không biết bị ai rút mất lưỡi, không nói được gì, bốn bề
tĩnh mịch, lưỡi tôi rõ ràng đã bị rút mất, ngẩng đầu chỉ nhìn thấy ánh trăng
hòa với màu trời mênh mang. Mặc dù bế tôi đi như vậy, hình như chàng chẳng khó
nhọc tí nào, vẫn nhàn tản bước, chỉ lúc đi qua bọn người đang quỳ dưới đất thì
hơi dừng lại.
Mọi người lập tức cúi
thấp hơn, giọng Mộ Ngôn vẳng trong không trung giữa triền núi: “Có biết thế nào
là hộ vệ không? Kiếm của các ngươi phải rút ra trước ta thế mới là hộ vệ của
ta”.
Giọng nói bình thường
nhưng lại khiến đám người áo đen càng cúi thấp đầu hơn nữa. Đó là cái uy của
người ở ngôi cao trong chốn cung đình nhiều năm, sở dĩ tôi không ngạc nhiên là
bởi vì trong Vệ vương cung cũng thường xuyên chứng kiến, như phụ vương tôi, mặc
dù không có tài trị quốc, nhưng có thể dùng cái uy đó để dọa mấy bà phu nhân
của ông...
Đang mải nghĩ, bất chợt
ngẩng đầu phát hiện một người áo đen quỳ ở giữa đứng bật dậy, đưa tay lần theo
đường viền chân tóc ở trán. Tôi đã trấn tĩnh trở lại, không biết là động thái
gì, ngây người hỏi Mộ Ngôn: “Anh ta đang làm gì vậy?”.
Mộ Ngôn nhìn tôi: “Cô nói
xem!”.
Tôi tự trả lời: “Hình như
đang lột mặt nạ?”.
Chính lúc tôi nói câu đó,
người áo đen quả nhiên lột ra chiếc mặt nạ da người mỏng dính, thở hai hơi:
“Nóng chết được”. Tôi nhìn kỹ anh ta, kinh ngạc phát hiện, khuôn mặt vừa lột đó
là mặt con gái, một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.
Mộ Ngôn nhướn mày, giọng
hờ hững: “Ta đang nghĩ dạo này bọn họ chẳng ra gì, đã bí mật đến lại còn làm
kinh động bầy chim, thì ra họ vì muội mà bị liên lụy”.
Cô ta làm ngơ, nhoẻn
miệng cười ghé lại gần Mộ Ngôn: “Thực ra cũng không thể trách bọn muội được,
phải rút kiếm trước huynh mới có tư cách bảo vệ huynh, đòi hỏi như vậy thiên hạ
làm gì có ai làm được hộ vệ của huynh. Ồ, cho muội xem tay huynh ôm gì vậy.
Muội tưởng huynh vẫn si mê Tần Tử Yên, người này là chị dâu tương lai của muội
sao, cuối cùng huynh đã chịu buông Tử Yên rồi? Ồ, chị dâu? Tỷ là chị dâu tôi ư?
Tôi là Mộ Nghi, tỷ tên là gì...”.
Tôi giật mình, mím môi,
Mộ Ngôn cúi đầu ngắt lời cô ta: “A Phất vẫn còn nhỏ”.
Mộ Nghi ngượng nghịu:
“Vậy còn Tử Yên, huynh với cô ấy...”.
Nghe họ nói với nhau nhu
vậy, lòng tôi như chìm xuống, nhưng người tôi ép sát Mộ Ngôn, khi nhắc tới Tử
Yên không thấy chàng có phản ứng nào đặc biệt,