ười đàn ông đó, người đó đã bước đến trước tấm gương đồng, ánh
sáng của tấm gương hắt lên mái tóc đen mướt của anh ta, khuôn mặt trang nghiêm
ẩn nụ cười: “Vừa rồi ngang qua hoa viên, vướng vào cành lê làm sổ búi tóc,
Nguyệt nương, lại đây buộc giúp ta”.
Thập Tam Nguyệt thong thả
đi đến, từ chỗ nấp phía trên, tôi nhìn rất rõ con dao găm trong tay cô, vẻ mặt
chất chứa u buồn, người run run. Người đàn ông không để ý, nhìn vào gương gỡ
dải lụa màu tím cùng màu áo trên búi tóc sổ tung, tự búi rồi buộc lại. Mặc dù
người đàn ông không nhận ra và đương nhiên không hề cảnh giác, nhưng theo tưởng
tượng của tôi, tư thế của Thập Tam Nguyệt lúc này, muốn hành thích anh ta cũng
rất khó thành, rất có thể khi ra tay, tay cô run như vậy, sẽ bị anh ta phát
hiện giữ chặt lấy. Người đàn ông nói: “Nàng định giết ta?”. Thập Tam Nguyệt lắc
đầu không nói, hai giọt nước mắt như hai hạt đậu lớn từ khóe mắt lăn xuống, sau
đó hai người ôm nhau khóc. Tôi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy
người đàn ông khẽ rên một tiếng, định thần nhìn kỹ, con dao trong tay Thập Tam
Nguyệt đã thuận thế đâm xuống, xuyên từ lưng vào trúng tim anh ta, nhát dao vừa
chuẩn xác vừa hung bạo.
Tôi đoán đúng kết quả,
nhưng không đoán đúng quá trình. Thập Tam Nguyệt quả nhiên nước mắt lã chã,
tiếp tục ấn con dao sâu hơn nữa.
Người đàn ông cúi đầu,
nhìn mũi dao nhọn đâm xuyên từ lưng nhô ra trước ngực, chầm chậm ngẩng đầu,
trong gương hiện lên khuôn mặt nhìn nghiêng không biểu cảm của anh ta, máu đỏ
tươi từ khóe mép chảy xuống,
Anh ta nghiêng đầu hỏi:
“Tại sao?”.
Từ góc độ đó, anh ta
không nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của cô.
Còn cô bám vào chiếc ghế
đàn hương chân cao từ từ sụp xuống, như thể cú đâm đó đã lấy hết sức lực trong
người.
Cô vùi đầu vào cánh tay
anh ta, bật khóc: “Chị thiếp đã chết rồi, chị đã bị chàng hại chết, không, cả
thiếp nữa, chị ấy đã bị chúng ta hại chết, rõ ràng thiếp phải hận chàng, nhưng
tại sao... tại sao...”. Cô túm chặt ống tay áo anh ta, như túm lấy sợi dây cứu
mạng, “Dung Tầm, tại sao thiếp lại yêu chàng!”.
Tôi bất ngờ đến nỗi suýt
tuột tay rơi xuống. Dung Tầm, quân vương Trịnh quốc, Trịnh Bình hầu.
Lúc đó mới nhớ ra cử chỉ
của người đàn ông quả nhiên là phong độ quý tộc vương thất quen thuộc.
Gió lạnh thổi tung bức
rèm hoa trên cửa, làm bay giấy tờ trên án thư, Dung Tầm cơ hồ không trụ được
nữa, cả người dựa vào chiếc tràng kỷ rộng, nhắm mắt lại, nhẹ giọng, nói: “Cẩm
Tước”.
Bờ vai gầy của Thập Tam
Nguyệt run run, đột nhiên cô bật khóc, “Dung Tầm, chúng ta có lỗi với chị ấy,
có lỗi với Thập Tam Nguyệt…”. Nói xong tay run run rút con dao khỏi ngực anh ta
ra, trở mũi dao đâm vào ngực mình, khuôn mặt nhợt nhạt đẫm nước mắt, môi mím
chặt, lại hơi hé mở, cuối cùng mỉm cười thở một hơi dài.
Máu tuôn ướt đẫm lớp lớp
áo trắng, tôi nhắm mắt.
Thật không ngờ ước nguyện
của Thập Tam Nguyệt lại như vậy.
Mặc dù không xem bức thư
cô trao cho tôi, nhưng đã có thể hiểu nội dung thư, cô đã hiểu tất cả, viết ra
tất cả những gì đã biết giao cho chính con người cô còn u mê trong quá khứ, bức
thư đó là một mật lệnh hạ sát cô giao cho chính mình.
Điều đó chứng tỏ, cô vốn
đã định tự vẫn, nhưng không muốn tất cả kết thúc như vậy, trước khi chết, muốn
kéo Dung Tầm cùng đi, nhưng lòng lại không đành, vậy là tìm đến tôi từ vạn dặm
xa xôi, kéo Dung Tầm cùng chết với mình trong ảo mộng.
Chung quy vẫn chỉ bởi cô
yêu anh ta, muốn giết anh ta, nhưng lại không nỡ, đành giết anh ta trong tưởng
tượng cho hả lòng.
Việc làm đó thật không
thể tưởng tượng.
Đến khi đi ra khỏi ảo
mộng của Thập Tam Nguyệt, tôi vẫn trầm ngâm băn khoăn về nguyên nhân cô lựa
chọn hủy diệt như vậy. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cảm thấy có ba khả năng: Một
là, chị gái cô yêu Dung Tầm, cô cũng yêu anh ta, chị gái cảm thấy không cạnh
tranh được với cô, vậy là tự sát, cô thấy có lỗi với chị, liền mời Dung Tầm đến
giết anh ta, rồi tự vẫn. Hai là, người chị gái rất yêu cô, nhưng cô lại yêu
Dung Tầm, chị gái thấy không cạnh tranh được với Dung Tầm, vậy là tự sát, cô
thấy có lỗi với chị, kết quả cũng như trên. Ba là, lúc nhỏ cô đã được mẹ dạy
dỗ, con gái phải biết trân trọng bản thân mình, nhưng cô lại nghe nhầm thành
con gái phải tàn nhẫn với bản thân, cho nên cuối cùng đã tàn nhẫn với bản thân.
Tôi nói với Quân Vỹ ba
giả thiết đó, anh ta bảo, khả năng suy luận của tôi đã có tiến bộ lớn, chỉ có
một điều, tại sao trong các giả thiết đó, Dung Tầm lại dường như là người vô
tội. Tôi không muốn trả lời anh ta, đấu đá tranh giành trong cung vốn là chuyện
của đàn bà với nhau, người đàn ông trong bối cảnh đó thực ra là đối tượng giành
giật, để tiết kiệm giấy mực, không bàn chuyện đó.
Sau đó là chạy trốn.
Chia tay Quân Vỹ và Tiểu
Hoàng, một mình một đường thật buồn tẻ.
Nhưng đó không phải là
vấn đề chủ yếu nhất, vấn đề chủ yếu nhất là Quân Vỹ lúc đi quên không chia cho
tôi một nửa số trang sức mang theo, khiến tôi không một xu dính túi, tài sản
đáng tiền nhất trong tay là chiếc nhẫn ngọc Mộ Ngôn gán cho. Tôi lấy gi