nhân, chúng tôi không thể chối từ, khiến
Quân Vỹ và Tiểu Hoàng khổ sở một phen.
Vốn định trốn ra ngoài
cung vào tửu quán chén một bữa đã miệng, nhưng vương cung, biểu tượng quyền lực
thực ra cũng chẳng khác gì kỹ viện, sòng bạc, đều là muốn vào phải chi tiền,
muốn ra còn phải chi nhiều tiền hơn, chúng tôi mặc dù đã từng là người có tiền,
nhưng bị quan địa phương bắt phạt mấy lần, tiền đã cạn, đây cũng là nỗi khổ
chung của những người có tiền ở đất nước này.
Do quá thèm thịt, sau khi
kết thúc vụ việc với Nguyệt phu nhân, ra khỏi Trịnh vương cung, mọi người đều
phấn khởi. Để thể hiện niềm vui, Tiểu Hoàng mặt gầy hõm sau mấy ngày không được
ăn thịt còn lăn mấy vòng trên đất, kết quả lăn quá đà, mãi không đứng lên được.
Tôi vỗ vai Quân Vỹ: “Ra
đỡ con trai huynh dậy đi”.
Quân Vỹ tức giận: “Ai
sinh ra thì đi mà đỡ!”.
Tôi nói: “Chẳng phải
huynh và Bách Lý Tấn sinh ra nó hay sao?”.
Quân Vỹ quay đầu, ngó sát
mặt tôi: “Muội là đồ chết giẫm”.
Trăng lơ lửng giữa trời,
tôi và Quân Vỹ quyết định tách làm hai ngả, anh ta cùng Tiểu Hoàng đi về hướng
đông, tôi đi về hướng tây. Hai bên hẹn gặp ở hướng bắc.
Có nghĩa là chúng tôi
nhất thiết phải chạy trốn theo lộ trình hình tam giác, cuối cùng gặp nhau ở
giao điểm đường trung bình của tam giác đó, Quân Vỹ học toán không tốt, tôi đã
có thể tưởng tượng kế hoạch này nhất định sẽ thất bại, cuối cùng anh ta sẽ lạc
đường, sau đó bị người ta bắt được, đem bán cho hý viện, cả đời dùng thanh sắc
phục vụ người ta, nếu may mắn sẽ gặp được một huyện lệnh nào đó chuộc về làm
thiếp. Nghĩ đến đó tôi bất giác rùng mình, cảm thấy trao Tiểu Hoàng cho anh ta
đúng là hành động sáng suốt.
Bởi vì nếu gặp phải nguy
hiểm, ít nhất cũng có Tiểu Hoàng bảo vệ. Mặc dù mục đích ban đầu vạch ra lộ
trình chạy trốn đó là do Tiểu Hoàng quá gây chú ý, Trịnh hầu vương truy đuổi
chúng tôi chắc chắn sẽ lấy đó làm mục tiêu, quả thật Tiểu Hoàng đi với ai cũng
dở.
Chúng tôi đoán Trịnh
vương Dung Tầm nhất định sẽ cho quân truy đuổi gắt gao chúng tôi, bởi vì một
canh giờ trước, chúng tôi đã kết thúc tính mạng Thập Tam Nguyệt, Nguyệt phu
nhân, mỹ nhân ông ta sủng ái nhất vương cung, vị phu nhân mà thiên hạ vẫn đồn
đại. Quan trọng hơn là trước khi bỏ chạy chúng tôi còn nhân thể mang đi bộ
trang sức bằng vàng cài trên tóc của phu nhân.
Trước đây tôi có đọc một
cuốn sách viết về một phụ nữ sống bằng nghề bói toán, biết một ảo thuật đặc
biệt, những người được gặp bà không ai có thể nhớ được dung mạo bà. Thập Tam
Nguyệt, Nguyệt phu nhân chúng tôi gặp trong Trịnh cung có cảm giác giống như
người phụ nữ trong cuốn sách đó, khiến người gặp chỉ cần quay đi là quên.
Chúng tôi từng suy nghĩ
rất nhiều về chuyện này, cảm thấy nhất định có bí ẩn nào đó, cô nhất định có
một tố chất đặc biệt về dung mạo, không phải là cô không đẹp, không nổi bật,
chỉ là đường nét gương mặt quá nhạt, giống như vài nét vẽ trong tranh thủy mặc,
không có cảm giác là người thật.
Thập Tam Nguyệt là một
người kỳ lạ, uống vài giọt máu của tôi pha với trà, khiến tôi nhìn thấy Hoa Tư
điệu của cô, nhưng lại không nói với tôi cô muốn gì, chỉ để vào tay tôi một bức
thư, giọng nhẹ nhàng: “Quân sư phụ nói cô có thể tái hiện quá khứ trong ảo
mộng, giúp tôi viên tròn ước nguyện. Có điều trong ảo mộng đó tôi sẽ không nhớ
mọi chuyện trong hiện thực, vậy phiền cô nương dệt ảo mộng tái hiện quá khứ cho
tôi, sau đó chuyển bức thư này tới tôi trong quá khứ đó”. Ngay giọng nói của cô
cũng nhàn nhạt.
Tôi nắm chặt bức thư nhẹ
tênh trong tay, hỏi cô: “Không cần tôi làm gì cho phu nhân sao? Phu nhân có
biết trong vụ trao đổi này, phu nhân phải trả một giá thế nào không?”.
Cô ngẩng đầu: “Cái giá đó
tôi cầu không được”.
Tất cả diễn ra như cô
mong muốn, ba ngày sau, tôi tấu Hoa Tư điệu, chuyển bức thư niêm phong cẩn mật
trao tận tay Thập Tam Nguyệt của quá khứ, bởi không được biết chuyện của cô,
khi vào Hoa Tư mộng rất khó nhận biết thời gian, chỉ thấy trong ảo mộng nét mặt
cô rất buồn phiền, tôi đoán quá khứ này thực ra không hoàn toàn là quá khứ, bởi
trong vụ này từ hiện thực đến mộng ảo đều mang màu sắc kỳ lạ, hơn nữa đương sự
hình như cố ý làm cho nó thêm thần bí, khiến tôi tò mò muốn tìm hiểu. Quả
nhiên, sau khi đưa thư đến, tôi chưa rời đi, quyết định nằm phục trên xà ngang
trong tư phòng Thập Tam Nguyệt cố chờ xem kết quả, tôi rất muốn biết ước nguyện
của cô rút cục là gì.
Nằm phục hai ngày trên xà
ngang tư phòng của Thập Tam Nguyệt, cuối cùng tôi cũng được chứng kiến một cảnh
tượng bi thống hơn bao giờ hết.
Những tia nắng sớm mỏng
manh vừa hiện ra, ngoài cửa gió kèm bụi tuyết lùa vào tán lê, những cánh hoa lê
trắng tan tác trong gió, phủ một lớp mỏng trong hoa viên. Người đàn ông tóc đen
mướt, áo dài tím như mang theo hơi lạnh bước vào tẩm thất của Thập Tam Nguyệt,
đó là một khuôn mặt anh tú sáng sủa.
Tôi nín thở, sợ bị phát
hiện, nín thở hồi lâu mới sực nhớ mình vốn không có hơi thở, lại mặc toàn đồ
đen lẫn vào bóng đêm, hoàn toàn không cần lo lắng.
Chính trong lúc tôi ngây
người nhìn ng