điều đó, nhưng có một số việc,
không phải cứ tin là có thể làm được.
Nhưng tôi muốn chàng thấy tôi một lòng tin chàng, thấy tôi yên tâm không chút nghi ngờ.
Từ hôm Mộ Ngôn tìm thấy tôi, trong cung bắt đầu xuất hiện rất nhiều pháp
sư, tôi biết họ được mời đến làm gì. Mộ Nghi phấn khởi nói với tôi,
trong số họ có nhiều pháp sư có pháp lực cao cường trong thuật nhập hồn, tôi hiểu ý cô, nhưng linh hồn người đã bị Hoa Tư dẫn cầm cố tuyệt nhiên không thể ngưng tụ thành ma, điều này Mộ Ngôn cũng biết.
Ngày trước chàng ân cần dặn tôi, cố sống đến lúc chàng tìm ra biện pháp, bây giờ nghĩ lại, khi nói như vậy thực ra chàng đã biết tôi là người chết,
cái gọi là tìm ra biện pháp chỉ là cố gắng khôi phục những cảm quan hoặc đã mất hoặc đã suy thoái của tôi.
Nghĩ lại hồi đó còn ôm hy vọng như vậy quả là xa xỉ, hôm ngay, ngay giữ được thân xác nửa sống nửa chết này trên đời cũng trở nên vô vọng.
Phần lớn thời gian, chúng tôi luôn bên nhau như hình với bóng. Chỉ khi chàng bận luận đàm với pháp sư thì không đưa tôi đi cùng, có lẽ nội dung luận đàm duy nhất là chuyện sống chết của tôi.
Nhưng tôi không nghe lời như chàng nghĩ, từng đến ngự thư phòng nghe lén một
lần. Cũng không khác nhiều so với nghị sự thông thường, đều là đầu tiên
những người tham dự trình bày ý kiến, thông báo kết quả nghiên cứu mới
nhất, sau đó tất cả luận bàn, chỉ ra những cái hay cái dở của kết quả
đó, tranh luận gay gắt cuối cùng dẫn tới cãi nhau, điều này quả là bất
ngờ. Kết quả là có tiếng cốc vỡ, cùng với giọng Mộ Ngôn nhàn nhạt: “Lỡ
tay”.
Thư phòng im phăng phắc, giọng chàng trang nghiêm: “Nếu chia tính mạng của ta cho vương hậu, chư vị ai có thể làm được?”.
Sau đó, tôi không muốn đi nghe lén nữa. Ở đời nhiều khi người ta bị tổn
thương nặng nề bởi một câu nói, có lúc chúng ta đau lòng không phải bởi
câu nói đó quá tàn nhẫn, mà bởi không thể chấp nhận.
Trước đây tôi không cần ngủ, lúc muốn có thể ngủ, không ngủ cũng không sao,
bởi viên giao châu có thể hóa giải giấc ngủ, nhưng gần đây ngày càng
buồn ngủ, xem ra viên giao châu ngày càng mất công lực.
Mà Mộ Ngôn cũng bắt đầu có bệnh, nửa đêm thường đánh thức tôi, bảo tôi nói mấy câu cho chàng nghe, sau đó mới để tôi ngủ tiếp. Mấy lần như vậy, có lúc đầu óc tôi lơ mơ, nghe giọng chàng run run, rõ ràng chúng tôi đắp
một cái chăn dày, nhưng hai tay chàng ôm tôi vẫn lạnh ngắt.
Lúc đầu tôi không biết tại sao, sau hiểu ra, chàng sợ, chàng sợ tôi ngủ
mãi, vĩnh viễn thiếp đi. Mỗi ngày mỗi đêm chàng đều sợ nhưng ban ngày
không để tôi nhận ra.
Trời đã sang đông, nghe nói cuộc chiến Khương - Triệu ngày càng ác liệt. Lần này Triệu tự dẫn lửa đốt chân, chiến sự lan rộng đến từng hộ thường
dân, mặc dù tướng sĩ trên dưới đồng lòng chiến đấu ngoan cường, nhưng
rút cục do thực lực chênh lệch, thất bại thê thảm. Khương quốc rõ ràng
biết lợi thế, được đà rất có thể đánh thẳng vào kinh đô Triệu. Sự thể đã đến nước này, chắc chắn Mộ Ngôn sẽ ra tay.
Đây quả nhiên là tấm lưới chàng tung ra. Thiên tử ban cho chàng hiệu Hiển
Khanh, để chàng phân ưu với ông ta. Lý do xuất binh lần này hoàn toàn
danh chính ngôn thuận - “Thay thiên tử điều đình bất hòa giữa chư hầu”.
Tham gia cuộc chiến này, về lý mà nói, khắp đông lục ngoài thiên tử cũng chỉ có chàng thích hợp nhất, thiên tử không thể trực tiếp xen vào,
trong mắt thiên hạ, chàng là người nên ra tay nhất. Trần quốc mặc dù dân phong cởi mở, nhưng cũng như Vệ quốc, nữ nhân vẫn không được tham dự
triều chính.
Nhưng lúc nằm trên giường, Mộ Ngôn thường đem những chuyện đó kể cho tôi nghe trước khi ngủ, giống như ru ngủ. Chàng thích coi tôi là trẻ con, trước
đây tôi không biết đó là cách chàng yêu một người. Cục thế đã sắp kết
thúc, điều duy nhất khiến tôi hiếu kỳ là tông tích quân cờ ban đầu của
cục thế này - Tần Tử Yên, bởi vấn đề quả thật khó suy đoán, cho dù nghe
chàng kể rất nhiều, vẫn không thể lần ra manh mối. Đem khúc mắc hỏi Mộ
Ngôn, nhưng chàng chỉ đáp gọn một câu: “Nếu còn sống có lẽ cô ta đang ở
nước Triệu”.
Tôi vẫn băn khoăn, chàng giải thích: “Lần bí mật liên minh với Triệu, theo
em, làm thế nào mới khiến Triệu vương hoàn toàn tin Khương giá họa cho
Triệu?”.
Tôi không hề suy nghĩ: “Dựa vào tài diễn kịch của chàng!”.
Chàng tỏ vẻ không muốn tiếp tục câu chuyện: “... Chúng ta ngủ thôi”. Bị tôi
bám riết mới hà tiện tiết lộ hai chữ: “Nhân chứng”, Tần Tử Yên là nhân
chứng, đó chính là nguyên cớ chàng luôn tìm cô ta, cũng là nguyên do tại sao cuối cùng cô ta ở lại Triệu quốc.
Nằm gọn trong lòng chàng, bàn luận với chàng đại sự của thiên hạ như bàn
chuyện trong nhà, nếu tôi có thể sống với chàng đến bạc đầu, chúng tôi
suốt đời sẽ như vậy, tôi có thể làm một người vợ tốt của chàng.
Trước đây tôi luôn mơ ước một ngày có thể trở thành chỗ dựa của chàng, khi
chàng cần đưa ra một phán quyết sáng suốt nào đó, tôi sẽ cùng chàng luận bàn cân nhắc với tầm nhìn đủ rộng, nếu có thể sống lâu và nỗ lực một
chút, tôi nghĩ tôi cũng có thể làm được. Nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện
đó, sâu trong lòng lại có tiếng nói lặng lẽ nhắc tôi, có