nhìn thấy bóng
đen sau lưng không? Bóng đen của chia ly và tử thần?
Tháng mười một, sau mấy trận sương mù, ngoài thành hoa mai nở rộ. Tôi mong
thời gian trôi thật chậm, không nghĩ nhiều đến chuyện chia ly, vẻ mệt
mỏi trong mắt chàng ngày một tăng, chàng tưởng rằng đã giấu được tôi,
tôi cũng giả bộ không biết.
Nhưng không biết có phải tuyệt cảnh dễ nảy phùng sinh, chính vào lúc khó khăn lắm tôi mới từ bỏ tất cả những ước vọng không hiện thực, vị pháp sư mới được mời đến lại mang đến một tin tốt lành mong đợi bao lâu: Thế gian
có lẽ vẫn còn một viên giao châu khác được phong ấn Hoa Tư dẫn.
Theo lý luận của ông ta, thế gian thường không có độc vật, vạn vật vạn sự
đều coi trọng tương sinh, đây là quy luật của tạo vật ngay từ thượng cổ
xa xưa, bất luận Hoa Tư dẫn là bị siêu lực tự nhiên phong ấn hay bị con
người phong ấn đều không trái nguyên tắc này, vậy thì ở Cửu Châu nhất
định còn tồn tại một viên di ngọc lưu lạc đâu đó.
Nhưng thế nhân đa phần không biết sức mạnh siêu nhiên của nó, có thể nó bị
phủ bụi từ lâu, hoặc chỉ được coi là món đồ thông thường.
Tôi không muốn nói đó là do ông trời có mắt, bởi không biết đây có phải là
một trò đùa khác của số phận. Nói một cách có trách nhiệm thì số phận
rất thích đùa tôi. Nhưng bất luận thế nào, Mộ Ngôn đã bắt đầu tìm tông
tích viên ngọc huyền bí đó ở khắp Cửu Châu, cho dù không biết thực sự có tồn tại viên ngọc đó không.
Xem ra đời tôi vận may vẫn chưa hết.
Bảy ngày sau, Quân sư phụ đến Trần cung thăm tôi lại mang đến một tin, đó
là trong tế miếu của Khương quốc đang thờ một viên minh châu, tương
truyền là báu vật từ thời thượng cổ, viên minh châu đó cũng đúng là viên giao châu.
Ngày mười hai tháng mười một, Trần quốc xuất binh vây Khương cứu Triệu, lần
này Mộ Ngôn thân chinh xuất trận, tôi biết ý chàng ở đâu.
Đêm trước hôm xuất binh, dưới ánh nến hồng, chàng vẽ một bông mai trắng
trên trán tôi. Trong chiếc gương đồng, bông hoa mai ở góc trán như mọc
ra từ tóc, e ấp và diễm lệ. Tôi không biết dụng ý của chàng là gì, rất
lâu sau nghe chàng nói: “Vốn định vẽ lông mày cho em, nhưng lông mày của em thanh như nét vẽ, không cần tô điểm cũng đẹp”.
Thì ra là vậy, mặc dù chàng không thích tôi quá coi trọng hồi ức, nhưng đó
là cử chỉ âu yếm vợ chồng, chàng cũng muốn lưu lại một hồi ức đẹp.
Chàng chống tay vào má, mắt cười cười nhìn tôi: “Đẹp không?”.
Tôi gật đầu, lại muốn trêu chàng: “Đẹp, một bông mai lúng liếng, khiến quân vương không thể dự buổi chầu sớm”. Thấy chàng ngước mi, mắt nheo nheo,
tôi vội lùi vào góc giường: “Em đùa đấy, chàng, chàng chàng đừng lại
gần”.
Chàng dịch đến: “Lại gần thì sao?”.
Tôi tiếp tục lùi sâu vào trong: “Vậy chàng phải hứa không làm chuyện quá đáng”.
Chàng cười: “Em thấy có thể không?”.
“...”.
Hôm sau Mộ Ngôn xuất chinh, đó là một ngày đông lạnh hanh khô, tôi đứng
trên thành lầu nhìn chàng, nhưng không tiễn chàng ra cổng thành. Chàng
đã hứa sẽ nhanh chóng trở về, vậy đây không phải là một cuộc chia ly.
Hoặc là nếu tôi từ bỏ thế gian trước khi chàng trở về thì cũng sẽ gắng đi
tìm chàng. Thư mỗi ngày như hồng nhạn bay đến, đều là bút tích của
chàng, vậy là chàng vẫn bình an. Thể lực tôi yếu dần, gần đây nhận ra
thính giác cũng giảm sút. Hôm báo tin chiến thắng chính là ngày Hạo
thành có trận tuyết đầu tiên kể từ khi vào đông, tuyết đầu mùa như cánh
hoa mai bay lả tả trên bầu trời Hạo thành, rơi xuống tay hơi lành lạnh.
Ngày hai mươi bảy tháng mười một, một ngày đông buốt giá, tuyết rơi rất dày, tôi ăn vận thật ấm đứng trên tường thành, chờ đợi Mộ Ngôn khải hoàn trở về. Trên trán vẫn còn bông mai trắng chàng vẽ trước đêm xuất trận, dưới lớp áo choàng lông chồn nặng trịch là chiếc váy màu lam lóng lánh dài
bảy thước.
Dưới chân tường thành cao vút, quần thần trang nghiêm đứng thành hai hàng
trên con đường lát đá xanh, phía xa bạt ngàn mai trắng nở rộ trong
tuyết, tưởng tượng cũng thấy trong không gian tràn ngập hương mai lạnh.
Chấp Túc đứng bên đỡ tôi, không ngừng thuyết phục tôi quay về: “Thánh giá
của bệ hạ phải đến giờ Mùi mới đến thành ngoại, bây giờ mới là giờ Tỵ,
tuyết lại rơi dày thế này...”.
Tôi lắc đầu: “Chàng sẽ sớm trở về”.
Chấp Túc không tin. Nhưng cũng không biết làm gì.
Cuối giờ Tỵ, tiếng vó ngựa phi gấp cùng với tiếng quân hành rầm rập từ xa
truyền đến, tôi mỉm cười khẽ hỏi Chấp Túc: “Nghe thấy chưa?”.
Chấp Túc chưa kịp trả lời đã nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp gõ trên mặt
đường đá. Khoảng không giữa trời và đất lúc này tựa hồ không có âm thanh nào khác, chỉ có tiếng vó ngựa rõ dần gõ vào lòng tôi, hình bóng quen
thuộc xuất hiện trong tầm mắt tôi. Tôi đẩy Chấp Túc ra, nâng váy chạy
xuống thành lầu. Chiếc váy dài quét đất phấp phới trong gió, tôi nhìn
chàng nhảy xuống ngựa, từ xa giang rộng hai tay bước về phía tôi. Thời
khắc đó, cơ hồ có muôn ngàn tia sáng thấu qua tầng mây xám, những bông
hoa tuyết như lông ngỗng lơ lửng biến thành những mẩu băng trong suốt
long lanh. Tôi lao vào vòng tay chàng, ngón tay sượt qua chiến giáp lạnh ngắt, bất giác rùng mình, nhưng nhìn đôi
