thuộc” Nói xong, nàng liền lướt qua hắn bỏ đi
“Hạo người phụ nữ kia là ai a?” Giây tiếp theo, nữ nhân xinh đẹp kia đã đi đến bên cạnh hắn, nũng nịu hỏi
“Là ai, cô ko cần biết, còn nữa, nhớ kỹ, hôm nay, cô chẳng qua cũng
chỉ là bạn gái tạm thời của tôi, chuyện của tôi, cô tốt nhất đừng nên
hỏi đến” Cung Thần hạo nói xong, cũng ko liếc mắt nhìn nàng mốt cái, đã
rời đi, hắn đem nàng đến đây chỉ là vì giận người phụ nữ đó, nhưng ko
ngờ hiệu quả lại ko phát huy, ngược lại, hắn còn bị nàng làm cho phát
cáu
Nữ nhân xinh đẹp, bĩu môi , tức giận giẫm chân, vất vả lắm cơ hội mới đến với nàng, nàng ko muốn bỏ qua dễ dàng như vậy, nhưng mà đứng trước
loại tình hình này, kẻ thông minh như nàng ắt cũng hiểu đạo lý chừng mực
_________________________________
“Đói bụng ko? Chúng ta tìm 1 chỗ ăn cơm” Minh Thiên Mạch lái xe hỏi
“Ko sao, một lát nữa về nhà ăn đi, em ko muốn ăn bên ngoài” Lôi Dĩnh trả lời
Minh Thiên Mạch quay đầu nhìn nàng 1 cái, nàng có chút ko giống với
bình thường, nhưng mà vì sao lại ko giống , hắn ko thể trả lời được
“Được”
Hai người về sau cũng ko có nói chuyện qua, tầm mắt Lôi Dĩnh vẫn đều
đặn nhìn ra ngoài cửa sổ, Minh Thiên Mạch chú ý đến vẻ mặt lo lắng của
nàng, tâm tư của hắn chỉ dừng lại ở sự kinh ngạc
Hôm sau
Lôi Dĩnh kéo tay Lôi Tử Huyên đẩy cửa trà lâu đi vào
“Tư Tư, bạn trai đưa hoa đến?” Vừa bước vào trà lâu, nàng đã thấy
trên quầy bar có một đóa hoa hồng lớn rực lửa đỏ, liền cười hỏi
“Tiểu Dĩnh tỷ, hoa này là có người tặng cho chị” Vương Tư nói với Lôi Dĩnh
“Của chị?” Lôi Dĩnh chỉ vào đóa hoa, kinh ngạc hỏi
“Đúng vậy a! 5 phút trước đã có người đưa đến” Vương Tư cười gật đầu nói, nàng đoán hẳn là Mạch đại ca đưa đến
Lôi Dĩnh cầm lấy bó hoa, muốn từ bên trong đóa hoa tìm ra tấm thiệp
ghi lại lời nhắn, nhưng chuyện lại như ko nàng mong muốn “Tư Tư, chỉ có
hoa thôi sao?”
“Đúng” Vương Tư Tư gật gật đầu “Dĩnh ty, em nghĩ hoa này là Thiên Mạch đại ca đưa”
“Mẹ, hoa này thật đẹp a……………” Lôi Tử Huyên ngước đầu , chỉ tay vào đóa hoa nói
“Thì ra tiểu công chúa cũng đến đây, Tư Tư tỷ tỷ chưa nhìn thấy em”
Vương Tư Tư nhoài người về phía trước quầy bar, cúi đầu tủm tỉm cười nói với Lôi Tử Huyên, bé con đang yêu này rất được lòng người, hơn nữa
miệng rất ngọt (Rin: cái “miệng ngọt” này thừa hưởng từ pa pa
chăng!!?:D)
“Tư Tư tỷ tỷ xin chào………….” Tầm mắt Lôi Tử Huyên rơi vào mặt Vương Tư Tư, ngọt ngào cười , nói:
Vương Tư Tư vươn tay, vuốt ve khuôn mặt nhỏ mịn màng của nàng một
chút, rất đang yêu “A…….tiểu công chúa hôm nay thật dễ thương nha!”
“Mẹ………Tư Tư tỷ tỷ khen con kìa ………a……………” Lôi Tử Huyên nhìn Lôi Dĩnh cười nói
“Đúng, tiểu công chúa của chúng ta xinh đẹp nhất” Lôi Dĩnh cúi đầu, nhìn nàng nói
“Dĩnh tỷ, hoa này em giúp chị tìm bình cắm!” Vương Tư đứng thẳng người nói
“Được, làm phiền em” Lôi Dĩnh cầm hoa trong tay đưa qua cho nàng
“Dĩnh tỷ, chị ko cần khách khí như vậy” Vương Tư nhận hoa, mở giấy bọc ra
“Ừ, hôm nay chị muốn dẫn Huyên Huyên đi mua quần áo, có thể chị ko
tới đây, quán trà nhờ các em trông giùm” Lôi Dĩnh hôm nay đến đây, chỉ
là muốn nói qua một tiếng, trong quán có các nàng, nàng rất yên tâm
“Đi đi, một hồi nữa tiểu Ái và tiểu Bình cũa tới, chị cứ yên tâm!” Vương Tư vừa đùa ngịch vài cành hoa trong bình, vừa nói
“Chị và Huyên Huyên đi trước” Lôi Dĩnh khom người ôm lấy Tử Huyên nói
“Tư Tư tỷ tỷ, em cùng mẹ đi nha….hôn tạm biệt………..” Lôi Tử Huyên
hướng Vương Tư Tư nhỏ giọng nói, tay nhỏ bé của nó chỉ chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của mình
“Được……….tạm biệt…………….” Cầm bình hoa dời sang một bên, nàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn phấn kia một cái
“Tư Tư tỷ tỷ……tạm biệt…………phải nhớ tiểu Huyên Huyên nha!!” Lôi Tử Huyên chớp chớp đôi mắt to của nó nhắc nhở
“A…..đã biết!!”Đôi mắt Vương Tư Tư cười cong thành một đường, con nhóc dở hơi này, ngày nào mà chẳng thấy mặt
“Mẹ, chúng ta đi thôi, nếu ko dì Lâm và Vũ tỷ tỷ sẽ sốt ruột chờ a……….” Lôi Tử Huyên rút đầu lên vai Lôi Dĩnh nói
“Vậy Tư Tư, chúng tôi phải đi rồi”
“Ừ”
Lôi DĨnh ẵm Lôi Tử Huyên Huyên đẩy cửa đi ra, lại từ trong trà lâu đi ra, bởi vì hiện tại thời gian hẵn còn sớm, mới hơn 9 giờ buổi sáng,
quán trà thực yên tĩnh, do ko có khách, bình thường khách thường chọn
sau giờ ngọ (*sau 12 h trưa) hoặc vào buổi tối mới đến quán trà, uống
chút trà, ăn chút bánh, nói chuyện phiếm
“Ta đang chuẩn bị đi vào thì các ngươi lại đi ra!” Tôn Phỉ tựa vào xe mỉm cười nhìn mẹ con Lôi Dĩnh
“Dì Lâm………..Vũ tỷ tỷ………..” Lôi Tử Huyên nhìn hai người ngọt ngào thốt lên
“Chúng ta ko phải đã ra rồi sao!!? Chẳng qua chỉ chờ hơn 10 phút thôi mà” Lôi Dĩnh liếc nàng một cái nói
“Ngươi ko biết thời gian chính là tiền bạc sao!?” Nói xong, Tôn Phỉ Lâm liền mở cánh cửa phía sau của xe ra
“Thật ko biết nên nói gì với ngươi” Lôi Dĩnh lắc lắc đầu, ngồi xuống
Tôn Phỉ Lâm nhún vai ko đáp trả, đóng cửa xe, mới vòng người qua đầu xe, ngồi vào vị trí điều khiển
“Tiểu công chua, chúng ta hiện tại xuất phát nha……….” Tôn Phỉ Lâm quay người lại vuốt đầu Lôi Từ Huyên nói
“Xuất phát nha………..” Lôi Tử Huyên vỗ vỗ bàn tay