, hôm nay anh ta không lái chiếc Ferrari nổi bật
hôm qua mà thay vào đó là chiếc Porsche màu xám kín đáo hơn, ngồi lên
chiếc xe mà không nghe thấy âm thanh gì, bình yên dị thường, vô cùng dễ
chịu.
“Chú thích xe từ lúc nào thế?” Tiểu Mao ngồi trên ghế lái phụ, nhìn ngó xung quanh.
“Không, chú không thích, chỉ cảm thấy tiện thôi.” Những ngón tay đang nắm vô
lăng của Ngao Vân thuôn dài rất đẹp, anh chăm chú vào con đường trước
mắt, bực bội nói, “Chú ghét đèn giao thông, nếu có thể thì bay vẫn hơn.”
Anh ta đang ám thị là nhà mình có trực thăng sao…
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng vun vút lướt qua, chiếc xe nhanh chóng đi tới một khu ngoại ô vắng vẻ, sau đó dừng trước một đại
viện cổ, cửa đại viện treo hai chiếc đèn cung đình hoa lệ và một tấm
biển không biết làm từ loại gỗ gì, trên đó viết “Tứ Hải Thiên Hạ”, bên
cạnh còn có một tấm biển gỗ nhỏ hơn nhưng rất tinh tế, viết “Long
Trang”.
Hai thiếu nữ ăn vận đồ cung đình đẹp như minh tinh uyển
chuyển lại gần, cúi lưng thi lễ, sau đó dẫn chúng tôi vào bên trong.
Kiến trúc bên trong hầu như đều được làm bằng gỗ, có sông suối, cầu nhỏ, có Lương Đình, giả sơn, bố trí vô cùng tinh tế và tao nhã, đầm nước ở
giữa có mấy con cá chép nhiều màu sắc đang tung tăng bơi lội, hoàn toàn
không giống nhà hàng.
Chúng tôi đi được
khoảng năm phút thì tới một sảnh hoa. Chiếc bàn bát tiên trong sảnh đã
bày đầy các loại hoa quả, ở đằng xa có tiếng nước vọng lại qua một mành
trúc, một khúc nhạc du dương đang cất lên. Tôi cảm giác như mình vừa
xuyên không, đi về thời cổ đại.
Tiểu Mao dịch một chiếc ghế làm
bằng gỗ hoàng dương ra, nhanh nhẹn ngồi xuống, sau đó phớt lờ sự tồn tại của Ngao Vân, mời tôi và Tiêu Vũ cứ như thể cậu ta là chủ nhân:
“Thích ăn gì thì bảo chú ấy mang ra, đừng khách khí.”
Ngao Vân cười khổ, nói với tôi còn đang căng thẳng tới mức không biết để tay vào đâu:
“Cứ tự nhiên đi, coi như nhà mình thôi.”
Tiểu Mao ngẩng đầu nhìn anh một cái:
“Đây là nguyện vọng của chú phải không?”
Ngao Vân im lặng.
Không lâu sau đó,
các món hải sản quý giá được những nhân viên phục vụ đã trải qua huấn
luyện mang lên, bày đầy bàn. Một người nghiện hải sản như tôi cuối cùng
cũng không kìm chế được nước bọt của mình, mắt nhìn chằm chằm vào đĩa
tôm hùm với cua, còn cả loài cá biển thơm lừng nào đó mà tôi không biết
tên, bụng tôi sôi òng ọc một cách vô liêm sỉ.
Tiểu Mao nhanh nhẹn gắp một miếng tôm hùm rất to, rồi lại gắp thêm một miếng cá to nữa cho
tôi, sau đó cầm một đĩa cá thoải mái ăn, lại còn lúng búng nói:
“Đừng khách khí… ăn cho chết đi… lâu lắm mới được ăn cá quạt… Đồ ki bo…”
Thấy cậu ăn uống ngon lành, tôi cũng nhanh chóng đụng đũa, vị cá quả nhiên
rất tươi ngon, nhưng tôi không có cảm giác là lần đầu tiên được ăn, cứ
cảm thấy hình như lâu lắm rồi mình mới được ăn món này. Chỗ đó là chỗ
nào? Lòng rôi bâng khuâng, nhưng không tìm được câu trả lời.
Nhà Tiêu Vũ khá giàu có, từng được đi du lịch nhiều nơi, giờ cô chỉ ra sức ăn cua, vừa ăn vừa khen:
“Cái này là đặc sản ở Bắc Hải phải không? Tươi quá.”
“Vận chuyển hàng không đấy.” Ngao Vân trả lời đơn giản, thi thoảng lại lén
nhìn tướng ăn của tôi, hình như rất vui, khiến tôi thấy ngượng ngùng.
Sau bữa cơm này, Ngao Vân không nhắc gì tới chuyện đại loại như tỏ tình
nữa, chỉ đích thân lái xe đưa chúng tôi về thành phố, Tiểu Mao nói có
việc phải làm nên chẳng biết đi đâu một mình rồi.
Xuống xe, Tiêu Vũ len lén kéo tôi nói:
“Tớ cứ cảm thấy gã này có gì đó không bình thường.”
Tôi gật đầu:
“Ừ, một người giàu có kỳ lạ.”
“Tớ cảm thấy anh ta chẳng có lý do gì để thích cậu cả…” Tiêu Vũ chau mày,
“Cậu là bạn thân của tớ, tớ cũng không muốn nói xấu cậu. Nhưng mỹ nam
siêu cấp này thực sự không có lý gì lại trúng tiếng sét ái tình với cậu, cậu có phải là đại mỹ nữ đâu, ngoài thể dục thể thao ra thì chẳng có sở trường gì cả… lại còn không thích đi ra ngoài.”
Tôi lại gật đầu:
“Ừ, đúng là không có lý do.”
Tiêu Vũ rất nghiêm túc nhìn tôi một lượt:
“Cậu nói xem, liệu có phải…”
“Liệu có phải cái gì?”
“Liệu có phải không phải anh ta thích cậu mà là mượn cậu bắc cầu.”
“Ý gì?”
“Haiz, đàn ông đẹp rất nhiều người là Gay, nói không chừng anh ta thích Tiểu
Mao, sau đó giả bộ tán tỉnh cậu, bữa cơm hôm nay là mượn hoa hiến Phật.”
“Chắc không phải đâu.”
“Tiểu Mao rất đẹp trai, hai người đứng cạnh nhau trông rất xứng đôi… Hơn nữa
hình như họ quen nhau từ nhỏ, quan hệ khá tốt, có gian tình cũng không
chừng.”
Tôi nghe cô phân tích thế cũng thấy có lý, tư duy như thể được đả thông, càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Tối hôm đó, khi Tiểu Mao tới chơi, đã mấy lần tôi định mở miệng ra hỏi,
nhưng lại cảm thấy thăm dò bí mật đời tư của người ta là không lịch sự,
thế là tôi cứ nhìn chằm chằm khiến cậu ta nổi da gà, vội vàng chào tôi
về phòng ngủ.
Haiz… thì ra vận đào hoa đó thực sự không phải của
tôi. Tiểu Mao sư đệ, em phải nhìn rõ ý định thật của đối phương, đừng để bị mắc bẫy.
Trong lòng thấy lo lắng, để điều tra xem Tiểu Mao có khuynh hướng đồng tính không, tôi nghe theo đề nghị củ