i rồi.
Điểm duy nhất khiến cô giáo không hài lòng là điều kiện trong kí túc xá của
chúng tôi vô cùng tồi tệ, rất nhiều người không muốn ở đó, nghĩ đủ mọi
cách để trốn khỏi kí túc, tôi là một đứa con gái ngoan ngoãn trong mắt
cô, lại thêm vào đó là yêu cầu của bố mẹ, thế là tôi được chuyển ra
ngoài, sống trong một căn hộ thuê cách trường khoảng hai mươi phút. Đó
là căn nhà của một người bà con đã ra nước ngoài, có tổng cộng năm tầng, đã hơi cũ. Căn nhà chia ra thành từng phòng nhỏ hoặc từng căn hộ có một phòng ngủ một phòng khách để cho những người đi làm thuê hoặc sinh viên gần đó thuê, họ hàng thấy tôi dọn tới ở, nể tình bố mẹ tôi nên thu tiền nhà rất thấp, nhưng hàng tháng tôi phải giúp họ đi thu tiền nhà và nộp
tiền điện, khách chuyển ra chuyển vào cũng phải giúp họ kiểm tra, dọn
dẹp, sau đó chuyển tiền vào tài khoản cho họ, nên thấy hơi phiền phức.
Ngồi xe bus khoảng nửa tiếng thì tới ga tàu hỏa, vì lần đầu tiên được làm
“sư tỷ” nên tôi thấy khá mới mẻ. Tôi chỉnh đốn lại điệu bộ lười nhác
thường ngày, cùng các cán bộ của Hội sinh viên và những học sinh cùng
khóa đăng ký tới đây chờ tàu hỏa, giơ cao tấm biển “Trường đại học XX
hoan nghênh các bạn”, chờ các sư đệ sư muội dễ thương tới.
Hôm
nay đã là ngày cuối cùng tân sinh viên nhập học, những người tới báo cáo rất ít, chúng tôi chờ chán bèn cùng nhau nói chuyện phiếm. Thảo luận là sư muội này rất đáng yêu, hay ca thán là chẳng thấy có sư đệ nào đẹp
trai cả.
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt tôi vẫn len lỏi trong đám
người, từ nhỏ tôi đã hình thành một thói quen, rất thích nhìn người
khác, hình như đang muốn tìm kiếm ai, nhưng chẳng làm sao tìm được người đó, cuối cùng tổng kết lại, đó là một quái bệnh.
Ngắm nghía mãi, bỗng dưng một cảnh đẹp đột nhiên lọt vào mắt tôi, đó là một mỹ nam
ngoại quốc, cao khoảng 1m85, mặc một chiếc áo phông đơn giản và chiếc
quần bò, hai chân rất dài, tỷ lệ thân hình cân đối, đẹp như người mẫu.
Mái tóc ngắn đen nhánh được cắt tỉa cẩn thận, ngũ quan đẹp như tạc, đôi
mắt màu xanh bích linh hoạt và sống động đang nhìn ngó xung quanh, khóe
miệng còn nở một nụ cười khiến vẻ đẹp trai của anh còn mang một chút gì
đó dễ thương, khiến rất nhiều người đều bất giác quay lại nhìn anh, mãi
không rời mắt đi được.
“Đẹp trai quá! Là ngôi sao hay người mẫu nhỉ!” Cán bộ tuyên truyền của Hội học sinh
Trình Phàm Phàm trở nên hưng phấn, níu lấy tay tôi, còn len lén lôi di
động ra chụp ảnh.
Tôi nhìn chăm chú gương mặt của anh chàng đẹp
trai, cứ cảm giác như có gì đó quen thuộc, rất ấm áp, rất hoài niệm,
phảng phất như đã từng gặp ở đâu đó.
Không chờ tôi suy nghĩ quá
lâu, anh chàng đẹp trai nhấc đôi chân dài, mang theo nụ cười rạng rỡ với hàm răng thật đẹp, đi thẳng về phía tôi, tôi gần như có thể nghe thấy
tiếng tim đập hưng phấn của Trình Phàm Phàm.
Cuối cùng, anh dừng
chân lại trước mặt tôi, dùng đôi mắt màu phỉ thúy nhìn tôi chăm chú, hơi thở có vẻ hổn hển, mấy lần mở miệng định nói gì đó nhưng vì quá kích
động nên không nói nên lời.
Tôi đang định hỏi anh có phải là sư
đệ mới của trường chúng tôi không thì cô nàng bên cạnh đã nhào tới, ép
tôi sang một bên, đám con gái vừa nãy còn đang rôm rả buôn chuyện giờ
treo lên mặt mình những nụ cười ngọt ngào, hỏi:
“Có cần giúp gì không?”
Anh chàng đẹp trai giang tay ra, gạt họ sang một bên, ném cái ba lô trong
tay ra, rồi đột nhiên lao về phía tôi, ôm chặt tôi vào lòng, cứ như nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình “Nhật ký tìm mẹ ba ngàn dặm”, nước
mắt cảm động dâng lên:
“Mẹ! Con nhớ mẹ quá!”
Xương sườn gần như bị siết gãy, tim tôi suýt nữa thì rớt ra ngoài bởi câu nói kinh khủng này.
Mọi người đều nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kinh ngạc, là trung tâm của sự kiện, mãi tôi vẫn chưa thể tỉnh táo ra được.
“Ôi, thấy cậu đáng yêu nên đùa thế tôi, đừng để bụng nhé.” Cuối cùng anh
chàng đẹp trai cũng lưu luyến buông tay ra, một lần nữa nở nụ cười quyến rũ, chào hỏi tất cả mọi người. “Chào các anh các chị, tên em là Hướng
Tiểu Mao, năm nay là tân sinh viên, mong được chỉ giáo.”
“Không sao.” Ôm là chuyện bình thường ở nước ngoài, tôi cười độ lượng, không chỉ trích cậu ta.
Tiểu Mao quay người lại, cười cười giới thiệu mình với mọi người để thắt
chặt quan hệ, miệng như phun châu nhả ngọc, ai cũng phải cười, ngay cả
bọn con trai cũng không còn đố kị nữa, nhanh chóng trở nên thân thiết
với cậu ta.
“Tên của em cũng… đáng yêu thật?” Nữ hoàng buôn chuyện Trình Phàm Phàm nói.
“Mẹ em học vấn thấp.” Tiểu Mao xoa đầu, hình như có vẻ bất lực, “Mẹ nói mắt em giống mắt mèo, thế nên đặt cho em cái tên này, có điều từ nhỏ em lớn lên ở Trung Quốc đấy! Các anh chị cứ gọi em là Tiểu Mao là được rồi.”
“Bạn gái mà em vừa ôm tên là Lâm Tiểu Miêu, tên cũng giống ra phết, bạn ấy
là sư tỷ của các em, học năm thứ hai.” Lại một đứa con gái khác thốt lên cứ như phát hiện ra châu lục mới, “Tiểu Miêu với Tiểu Mao, đều là mèo.”
“Thế thì giống thật.” Tiểu Mao lại liếc nhìn tôi, nói đùa, nhưng tôi không
cảm thấy trong ánh mắt của cậu ta có ý gì là đùa giỡn.
Trình Phàm Phàm cũng đùa theo: