Polaroid
Họa Mi

Họa Mi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323460

Bình chọn: 7.00/10/346 lượt.

i, muốn lung tung vu oan lương dân. Lúc sau hắn còn không cam tâm chạy tới theo ta nói ba đạo tứ thẳng cáo trạng!” Hắn liên tục lắc đầu, đối

Cổ Dịch hành vi tỏ vẻ không đồng ý. “Ngươi đoán, ta như thế nào hồi đáp

hắn?” Hắn cười hỏi, nâng cao một bên hàng mi hoa râm.

Nàng lắc đầu.

“Họa Mi không biết.”

“Ta a, ta lập tức kêu hắn đi trở về đi!” Khuôn mặt tươi cười tràn đầy nếp nhăn đưa đến trước mắt nàng, cười ha ha tuyên bố đáp án. “Ngoài ra, ta còn cách chức quan của hắn, miễn cho hắn sau này lại có cơ hội nhiễu dân!”

Nhìn kia khuôn mặt tươi cười gần trước mắt, nàng trừng mắt nhìn.

Vốn nghĩ đều là thân tộc, Cổ Hân sẽ có ý bao che khuyết điểm, vạn lần không nghĩ tới, hắn có thể theo lẽ công bằng xử lý, nhìn rõ hành vi xấu xa của Cổ Dịch, lại còn nghiêm trị, thật sự làm cho nàng kinh ngạc cực

kỳ.

Phượng Thành trong đồn đãi về Cổ Hân không ít. Có người nói hắn trung vì nước, cũng có người nói hắn kết bè kết cánh, loại này đồn đãi Họa Mi cũng nghe quá không ít, nhưng là giờ này khắc này, Cổ Hân đứng trước

mặt nàng lại là hòa ái dễ gần như vậy, tựa như một vị trưởng già ôn hòa

lại có uy nghiêm.

“Đến, đừng đứng, ngồi cùng ta. Xương cốt của ta già rồi không cách

nào đứng lâu được.” Cổ Hân nắm nàng vỗ vỗ trương ghế dựa bên cạnh, muốn

nàng ngồi xuống.

Họa Mi không thể cự tuyệt, chỉ có thể theo lời ở ngồi bên cạnh Cổ

Hân. “Cổ đại nhân xem ra thân thể rất cường tráng, như thế nào lão đâu?”

“Ha ha, đừng cố nói ngọt để dỗ lão nhân ta.” Cổ Hân liên tiếp lắc

đầu, cảm khái thở dài một hơi. “Già rồi, già rồi, đổi lại vài năm trước, nào có khả năng làm cho phạm nhân từ quật lao chạy đi?” Hắn đột nhiên

nhắc tới vụ án trốn ngục làm cả Phượng Thành kinh sợ.

“Quật lao cũng thuộc phạm vi quản lý của đại nhân?” Họa Mi càng kinh

ngạc. Nàng thật sự không thể tưởng tượng lão nhân hòa ái trước mắt lại

có liên quan đến quật lao so với luyện ngục càng đáng sợ hơn.

“Đúng vậy, ta giám sát không chu toàn, mới có thể làm cho người ta

chạy thoát đi ra ngoài.” Hắn lại thở dài một hơi, theo thói quen sờ sờ

râu bạc trắng.

“Cổ đại nhân tuổi cao đức trọng, mọi người dân miền Nam đều biết.

Quật lao cửa cấm sâm nghiêm, phạm nhân lại đào thoát được có lẽ là do

ngẫu nhiên.” Hạ Hầu Dần nói, ngữ khí hòa hoãn khóe miệng vẫn mỉm cười.

Cổ Hân lại sờ sờ râu nhìn Hạ Hầu Dần gật mạnh đầu, đối với đáp án này rất vừa lòng. “Nhưng mà tên đào phạm đó là như thế nào chạy đi, lão phu thật ra trong lòng đều biết rõ.”

Hạ Hầu Dần khóe miệng càng cong.

“Bất luận việc gì chắc chắn đều tránh không khỏi hai mắt của Cổ đại nhân.”

“Ha ha ha ha.”

“Xin hỏi Cổ đại nhân, đào phạm còn ở trong Phượng Thành sao?”

“Không, đã muốn vượt qua Trầm Tinh giang, trốn về Bắc Quốc.” Miệng

dưới hàm râu bạc trắng giật giật, Cổ Hân khơi mào hàng lông mi trắng,

hỏi: “Hạ hầu lão đệ, trong lòng ngươi cũng nhớ này vụ án này sao?”

“Đương nhiên.” Hạ Hầu Dần dĩ nhiên đáp: “Đối với thương nhân, nếu có

đào phạm lén lút trong Phượng Thành, tự nhiên hội ảnh hưởng công việc

buôn bán.”

“Ừ, nói có lý.”

“Cổ đại nhân vất vả. May mắn có ngài mà cư dân trong phượng Thành mới có thể an cư lạc nghiệp.”

“Nói đến thì, vụ án tử tù quả thực khiến ta lo lắng.” Cổ Hân nhíu

mày.”Kia đào phạm trước khi rời đi, kỳ thật còn bắt cướp bảo bối của một quan lớn làm con tin.”

Họa Mi ở một bên lắng nghe, ánh mắt kinh ngạc trợn lên, tay nhỏ bé che môi nhưng vẫn dấu không được âm thanh thở nhẹ lo lắng.

Bị đào phạm cưỡng chế bắt được, hơn nữa còn vượt qua Trầm Tinh Giang

vào địa giới Bắc Quốc. Nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng, cô nương vô tội đó sẽ gặp phải những chuyện gì.

Cổ Hân thở dài.

“Ai, lão phu trong khoảng thời gian này cũng ngày đêm lo lắng tình

cảnh hiện tại của tiểu cô nương kia.” Hắn lại lần nữa thở dài. ” Chỉ sợ

là nàng đã làdữ nhiều lành ít.”

“Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ… Chẳng lẽ thật sự không cứu được nàng trở về?” Họa Mi hỏi.

“Có lẽ còn có một hy vọng.”

“Hy vọng gì?”

“Vây cánh giúp phạm nhân thoát đi quật lao còn ở lại trong Phượng

Thành. Nếu có thể bắt vây cánh, hỏi ra manh mối còn có hy vọng cứu trở

về vị cô nương kia.” Nhìn thấy Họa Mi vẻ mặt lo lắng, hắn cười ha ha

trấn an lại lần nữa vỗ vỗ tay nàng. “Ngươi đừng lo lắng, chuyện này lão

phu sẽ quyết không chịu để yên. Nếu có phát hiện gì, ta cam đoan tuyệt

đối làm cho ngươi biết.” Hắn tầm mắt lướt qua nàng, hướng tới Hạ Hầu Dần biểu tình hòa ái mỉm cười gật đầu.

“Đa tạ Cổ đại nhân.”

“Không phải đã nói trước rồi sao? Đừng lễ nghi nhiều như vậy.” Cổ Hân thế nhưng không đồng ý, nề hà nhìn nàng, sủng nịch cười, sau đó chậm

rãi đứng dậy. “Tốt lắm, đến cũng đủ lâu, ta cần phải trở về.”

“Cổ đại nhân không thể ngồi thêm trong chốc lát?”

“Không được, quấy rầy một ly trà cũng là đủ rồi.” Cổ hân khép tay áo

phía sau lưng.”Đáng tiếc, công vụ quá nhiều, không thể ở lâu uống thêm

vài chén trá.”

“Cổ đại nhân nếu là thích, Họa Mi hôm nay liền phái người đem Đại Hồng Bào đưa đến đại nhân quý phủ.”

“Tốt lắm, tốt lắm, vậy cung kính không bằng tuân mệnh .” Cổ Hân cười

ha ha gật đầu, còn quay đầu lại nhìn Hạ Hầu Dần