hua trừng mắt nhìn lại Tiểu Nhạn Tử.
“Nương, người đừng nóng giận, trước ngồi xuống, ta rót
tách
trà sâm cho người,xin hãy hạ cơn giận.” Thủy Vũ Nương nhận
thấy tình thế không thích hợp, cấp tốc lấy lòng, vội vàng đi về phía trù
phòng(phòng bếp).
“Không cần !” Lí thị kêu lên.
“Tiểu thư nhà ta làm sai cái gì, ngươi sao lại dùng
chổi đánh nàng? Ngươi luôn luôn châm chọc khiêu khích tiểu thư, tiểu thư
nhà ta có gì sai nào!” Tiểu Nhạn Tử bất bình lên án.
Lí thị thở hồng hộc chỉ vào mảnh sứ vỡ nói:
“Xem nàng phạm phải cái chuyện ngu xuẩn gì! Dám làm vỡ
bình hoa –”
“Bất quá là một cái bình hoa vỡ mà thôi! Ta còn tưởng
chuyện gì
lớn, ta xem ngươi rõ ràng là — muốn gán tội cho người khác,
đồng hoạn
vô từ!” Tiểu Nhạn Tử bất mãn kêu,“Liền một cái bình hoa
thôi, nếu ngươi cần, sáng mai ta ra ngoài mua vài cái cho ngươi , cần gì
phải
gây chuyện như thế –”
“Tiểu Nhạn Tử! Câm mồm! Đừng nữa nói!” Thủy Vũ Nương đem Tiểu
Nhạn
Tử kéo lại góc tường, sau đó lo lắng nói với Lí thị,“Nương,
đừng nóng
giận –”
“Mua trở về đền ta? Nói thì dễ –” Lí thị giận dữ đập
bàn,“Ngươi
có biết bình hoa này là bảo bối của Phong nhi? Ngươi biết
nó có giá
trị bao nhiêu ngân lượng không? Nó là vô giá , cho dù ngươi
có mười cái
mạng, một trăm cái đầu cũng đền không nổi đâu! Phong nhi
nếu biết
nương tử của nó làm vỡ cái bình hoa bảo bối, nhất
định là
tức giận đến ho ra máu!”
“A! Ta…… Ta không biết, ta là không cẩn thận đụng vào nó ,
không
phải cố ý …… Ta không muốn Ngự Phong tức giận……” Thủy Vũ
Nương lo
lắng che mặt khóc,“Ngàn sai vạn sai đều là do ta sai,nếu ta
cẩn thận
một chút, sẽ không làm hư nó .”
“Nguyên lai là bảo bối của cô gia a!” Tiểu Nhạn Tử giật
mình:“Lão
thái bà, ngươi đừng nói cho cô gia, dù sao vỡ thì cũng
vỡ rồi ,
ngươi đừng sinh khí nữa, ta sẽ làm một cái giống y như
cái cũ để thay thế .”
“Cái gì!? Ngươi định như vậy , thật dối trá !” Lí thị
cười
lạnh,“A! Ta xem chủ tớ các ngươi diễn đến đây là đủ
rồi , ta
quyết định không chấp nhận một đứa tức phụ nhi nào
như ngươi
đâu !”
Lí thị lấy thứ đã sớm chuẩn bị tốt trong tay áo
ra,“Đây là hưu thư, in dấu tay của ngươi vào đây ,sau đó mau mau cút khỏi
Thượng Quan gia chúng ta đi!”
“Cái gì!?” Thủy Vũ Nương kinh ngạc nhìn tờ giấy, đột
nhiên
cảm thấy một trận choáng váng hoa mắt, cơ hồ không chịu nổi
đả kích,
suýt nữa ngất xỉu.
“Ngươi hưu tiểu thư nhà ta!? Ngươi dựa vào cái gì? Liền bởi
vì làm vỡ cái bình hoa cua cô gia sao? Tội danh này thực không thể nghe
được đi –” Tiểu Nhạn Tử rốt cuộc nại không được xông lên xô Lỳ thị
thêm cái nữa.
Lí thị khóc chết đi sống lại,“Nhìn thấy hành động của
ả nha
hoàn này chưa, ta có thể nào nhìn được a! Một người
giả bộ đáng
thương, một người thì hung hãn với ta! Chủ tớ hai người
nhất đáp nhất xướng, phối hợp thiên y vô phùng(phối hợp hoàn hảo , không
chê vào đâu được), ô…… Ta mệnh khổ a! Sống đến ngần này tuổi rồi mà
vẫn không thể hưởng phúc, không thể ngờ lại bị chủ tớ tức phụ nhi
ức hiếp! Ta sao lại không hưu thê thay nhi tử của ta!
Có thể nào
không hưu đây!”
“Không…… Nương! Người đừng hưu ta, xin người đừng hưu ta……
Ta
không thể không có Ngự Phong , người muốn Tiểu Nhạn Tử như
thế nào, ta sẽ bảo Tiểu Nhạn Tử theo ý người, chính là đừng hưu ta……” Thủy
Vũ
Nương bối rối, nước mắt không ngừng tuôn.
Tiểu Nhạn Tử cảm thấy uất ức thay tiểu thư,“Tiểu thư
nhà ta
thủy chung, chăm chỉ , ngoan ngoãn hiếu kính ngươi! Hơn
nữa trong
bụng tiểu thư đang có cốt nhục của cô gia , ngươi còn
muốn hưu
nàng!?”
Lí thị nghe vậy giật mình, ánh mắt sắc bén miết xuống bụng
Thủy Vũ Nương,“Nàng ta nói thật?”
Thủy Vũ Nương lo sợ bất an nhìn bà bà, sợ hãi gật gật đầu,
thật không biết bà bà sẽ xử trí ra sao?
“Chuyện này há có thể gạt người ư?” Tiểu Nhạn Tử kiêu
ngạo hất cằm.
Lí thị suy nghĩ, vẻ mặt khôn khéo lập tức nhìn Thủy Vũ
Nương,“Tốt, xem ra bụng ngươi cho cũng không chịu thua kém , sinh người nối
dõi
Thượng Quan gia. Niệm hài tử trong bụng ngươi, ta sẽ
không hưu
ngươi, bất quá ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện, nếu
không chỉ cần
chờ đứa nhỏ vừa ra sinh, ngươi phải đánh dấu tay vào hưu
thư, rời đi
thật xa !”
Thủy Vũ Nương gật đầu thuận theo,“Hảo……”
Thủy Vũ Nương ngày gần đây phải chấp nhận Lí thị ngược đãi
tinh thần nàng rất nhiều.
Bất quá, tất cả không sao hết, chỉ cần bà bà chấp nhận
nàng,
có vất vả chút ít cũng là đáng giá , dù sao mọi
chuyện vặt
vãnh vất vả nàng đã được tôi luyện từ nhỏ , hiện
tại cứ làm theo ý bà bà đi, nếu có thể lấy lòng bà bà , như vậy
còn
gì bằng .
“Muốn ta tiếp nhận ngươi, tin tưởng ngươi,vậy ngươi liền
thừa dịp Phong nhi chưa về, rời khỏi Thượng Quan gia, đến nơi khác sinh hài
tử, chờ ba năm sau sẽ mang theo đứa nhỏ trở về nhận thức