i rồi lại cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách.
Sau khi tôi tới Đài Bắc làm vẫn luôn lên xe điện ngầm đi làm, chưa hề biết tắc đường lâu thế nào.
Trước kia khi ở Đài Nam thường nghe nói tình hình tắc đường ở Đài Bắc rất nghiêm trọng, nhưng cũng nghe nói sau khi có xe điện ngầm, tình hình tắc đường đã được cải thiện rất nhiều.
Vì vậy tôi rất khó tưởng tượng vì sao mình lại phải đi sớm hơn trước những một giờ.
Tôi nhìn Diệp Mai Quế, cô hẳn không nói đùa rồi.
Hơn nữa xem động tác lật trang sách của cô có hơi thô lỗ, hẳn là tức tôi không nghe lời đây.
"Tôi đi sớm hơn 25 phút là được. Cô nghĩ sao?" Tôi thử bắt chuyện với Diệp Mai Quế.
Cô vẫn không chút phản ứng, như không nghe thấy tôi nói.
"30 phút." Tôi vòng ngón trỏ với ngón cái, dựng thẳng ba ngón tay còn lại lên, giơ về phía cô: "Chỉ 30 phút thôi. Không thể hơn được."
"Cậu bệnh à, đây có phải là cò kè mặc cả đâu." Cô khép quyển sách lại, lớn tiếng nói: "Tôi nói một giờ là một giờ."
Cho nên trước khi ngủ tôi vặn đồng hồ báo thức về trước số tám một giờ.
Nhưng khi đồng hồ báo thức gọi tôi dậy, tôi thật sự không cách nào tiếp nhận chuyện nó kêu sớm như vậy, vì vậy lại vặn nó tới gần số tám hơn một chút, rồi lại một chút, một chút nữa, một chút nữa nữa, mãi tới lúc lương tâm tôi phát hiện ra mới thôi.
Xuống giường, mơ mơ màng màng đẩy cửa ra, phát hiện Diệp Mai Quế cũng mở cửa phòng mình ra gần như cùng lúc.
"Chào buổi sáng." Tôi lên tiếng chào cô, đây là lần đầu tôi thấy cô trước tám giờ sáng.
"Không phải tôi bảo anh phải dậy sớm một giờ sao?"
"Bởi vì..." Tôi ngại ngùng đáp: "Đồng hồ báo thức kêu sớm quá, tôi không quen."
"Được." Diệp Mai Quế dùng khóe mắt lườm tôi một cái: "Được lắm."
Tôi toàn thân phát lạnh, cũng vì thế hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi nhanh chóng giả bộ như vội vội vàng vàng, cũng tự mắng mình vài câu, vì tôi muốn Diệp Mai Quế cảm thấy tôi không cố ý không nghe lời cô.
Trước khi ra ngoài, theo lệ thường, tôi ngồi xuống vuốt ve đầu Tiểu Bì: "Tiểu Bì ngoan, anh sẽ về nhanh thôi."
Tiểu Bì cũng theo lệ thường, cắn ống quần của tôi không buông.
Diệp Mai Quế thấy tôi kéo co với Tiểu Bì ngoài hành lang như vậy không khỏi cười thành tiếng: "Nó ngày nào cũng vậy sao?"
"Đúng vậy." Tôi kéo tung ống quần khỏi cái răng cuối cùng của Tiểu Bì cắn lên, đứng dậy.
"Làm vậy quần cậu sẽ hỏng đấy."
"Thật không?" Tôi gác chân trái lên đùi phải, tay phải chống vào vách tường, kiểm tra cẩn thận. "Á! Đúng là có lỗ này này." Tôi đếm một chút: "Tổng cộng có bảy lỗ nhỏ, xếp thành hình như thất tinh bắc đẩu trên trời. Tiểu Bì thật không đơn giản."
"Vớ vẩn." Cô xoay người, tiêp tục việc của mình.
"Tôi đi đây, tối gặp lại." Tôi vuốt vuốt mũi, mở cửa.
"Đi đi." Diệp Mai Quế trả lời rất bình thản.
Tôi nhìn đồng hồ, vừa vặn tám giờ đúng, đi làm sớm hơn bình thường nửa giờ.
"Thói quen cũng thỏa mãn thuyết tương đối đấy." Tôi cảm thấy vẫn còn sớm vì vậy lại bắt đầu nói: "Thói quen là tương đối, không phải tuyệt đối. Trước kia tám giờ 20 tôi rời giường, 8 giờ rưỡi ra khỏi cửa, hôm nay 7 giờ 50 rời giường, 8 giờ ra khỏi cửa. Thói quyen tuyệt đối đã thay đổi nhưng thói quen tương đối vẫn không đổi, vẫn là 10 phút sau khi rời giường thì ra khỏi cửa." Tôi chậc chậc vài tiếng: "Mình thật không đơn giản."
"Rốt cuộc cậu có đi không đây?" Diệp Mai Quế lạnh lùng buông một câu, như phóng ra một ngọn phi đao.
"Rõ." Tôi nơ nụ cười trả lời: "Đi ngay đây."
"Này!" Diệp Mai Quế đột nhiên gọi một tiếng.
"Sao thế?" Tôi thu lại chân phải vừa bước ra cửa, đi về hành lang, ngó đầu vào phòng khách.
"Cậu quên mang cặp rồi."
"Hôm đó vội vàng đi taxi về tìm cô, tôi để cặp ở công ty, quên không mang nó về."
"À." Cô lên tiếng, giọng nói chuyển thành ôn nhu: "Sau này đừng bất cẩn như vậy nữa."
"Ừ. Tôi biết rồi."
Tôi quay người ra cửa, lại nghe cô gọi này một tiếng.
"Còn chuyện gì à?"
"Nếu đến muộn cũng đừng nóng nảy."
"Cô yên tâm, tôi không đi muộn đâu."
"Thật không? Vậy cược không?"
"Đuợc. Nếu tôi không muộn, tối cô phải nấu cơm cho tôi ăn, còn phải rửa bát nữa."
"Không. Nếu cậu tới muộn tôi mới nấu cơm."
"Tốt vậy sao? Vậy tôi ngược lại tình nguyện đi muộn."
"Bất kể cậu nguyện hay không nguyện, cậu chắc chắn sẽ muộn."
"Nếu tôi không muộn thì sao."
"Thì tối tôi nấu mỳ."
"Cô." Tôi đột nhiên sửng sốt, không biết nên nói gì.
Vì vậy có nghĩa là cho dù tôi muộn hay không muộn, tối nay Diệp Mai Quế đều sẽ nấu thứ gì đó.
Vốn tôi cho rằng hoa hồng đêm chỉ lặng lẽ nở rộ vào buổi tối, không thích ánh mặt trời.
Không ngờ sáng sớm vẫn yêu kiều như đêm.
Thậm chí khi ánh nắng sớm rọi xuống, đóa hoa hồng đêm mông lung lại ngời sáng diễm lệ.
Tôi rốt cục cũng thấy được màu sắc của hoa hồng đêm.
Đó là mầu đỏ thẫm chứ không phải màu đỏ sậm mà tôi vẫn nghĩ tới.
"Cám ơn cô." Tôi nghĩ một lúc, chỉ có thể nói tiếng cám ơn ngốc nghếch.
"Không cần cám ơn. Mau đi đi."
"Thật ra tôi có nghe lời cô nói, nhưng tôi ham ngủ quá nên cứ vặn đồng hồ báo thức tới gần tám giờ."
"Đừng nói nữa, đi mau đi."
"Cô có cảm thấy cô đang lấy ơn báo oán không? Hay có cảm giác 'Vốn ta gửi lòng nơi trăng tỏ -