biết cặp song
đao của Tuyết muội lợi hại, tỷ tỷ ta đây cũng không dở hơi tự chuốc phiền toái
vào người, chọc cho cô ấy ngàn dặm đuổi giết đâu à.”
Giang
Tùy Vân nghe vậy, hiểu ý cười. Chuyện năm đó đối với Tô đại mỹ nhân rõ ràng không
phải là đả kích nhỏ nha.
“Giang đại
thiếu gia, đệ như vậy thật sự quá đáng nha.”
“Tô
cô nương thấy sao?”
“Tỷ
tỷ ta đây thấy không nên uổng phí mỹ danh “ác phụ”đang mang trên lưng
nữa rồi nha.” – hùng hổ tuyên bố.
“Nương tử nhà
tại hạ chưa bao giờ so đo như thế.”
“Cô
ấy là nương tử của ngươi, không phải là ta.”
Giang
Tùy Vân giật mình, gật đầu. “Đúng vậy, đúng vậy, quả nhiên nương tử nhà
mình vẫn là bậc tri kỷ.”
Tô Li
Lạc lại bị chọc tức.
Nhưng mà, dễ dàng nhận thua như vậy, dứt khoát không
phải tác phong của Tô Li Lạc.
Đôi mắt đẹp vừa chuyển, chân đã nhẹ nhàng chuyển động,
nháy mắt đã vọt đến bên người hắn.
Giang Tùy Vân cả kinh, định nghiêng người né nhưng
không kịp.
Đôi tay ngọc nắm cằm hắn, nở nụ cười vô cùng bất hảo,
từ từ, từ từ tiến lại gần.
Giang Tùy Vân muốn tránh, nhưng một phân cũng không
thể nhúc nhích, khuôn mặt tuấn tú lập tức hiện lên vẻ bất mãn.
“Tô cô nương,
đừng đùa mà, nương tử mà biết, tại hạ sẽ thật thảm đó.” – vẻ mặt lo lắng, chỉ cần tưởng tượng đến hậu quả, sắc
mặt hắn đã trở nên trắng bệch.
“Tô, Li,
Lạc!” – mỗi chữ được nhấn giọng, như
những mũi tên sắc bén xé gió phóng vào mỹ nhân xinh đẹp đang khoái trá vì chọc
ghẹo được người khác.
Tô Li Lạc y như phải bỏng, vù một cái đã đứng cách xa
một khoảng, chớp chớp đôi mắt câu hồn người, nhìn người ngoài cửa sổ, cười cười
lấy lòng: “Muội muội, muội về lâu chưa?”
Đứng
ngoài cửa sổ, xiêm y một màu đỏ tía, thiếu phụ mặt lạnh như sương kia không
phải Lăng Thanh Tuyết thì ai trồng khoai đất này.
Giang Tùy Vân mặt trắng bệch, nghiêm trọng thấy rõ,
muốn mở miệng giải thích lại không biết nói sao cho rõ. Như thế này có tính là
bị bắt gian tại giường không vậy?
Hắn nghĩ nàng sẽ phẩy áo bỏ đi, không ngờ nàng lại
nhảy vào.
Chẳng lẽ người giang hồ đều không thích vào phòng bằng
cửa lớn sao?
“Nương tử __” – hắn rốt cuộc cũng mở miệng được, nhưng dù trong đầu
có thiên ngôn vạn ngữ lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Đôi khi người ta rất tin
tưởng những chuyện mắt thấy tai nghe, tai tiếng năm đó Tề Hạo Vũ dính phải cũng
là như vậy.
Lăng Thanh Tuyết một cái liếc mắt cũng không thèm cho
hắn, từng bước vững vàng lại gần Tô Li Lạc đang lùi dần, lùi dần ra sau.
“Muội muội,
muội muội,… Chuyện gì cũng từ từ rồi tính, tỷ chỉ đùa một chút, không phải có
gian tình gì với muội phu, thật sự, thật sự, tỷ có thể thề với trời mà…”
“Không
phải chuyện gì cũng đem ra thề thốt, trên đời này cũng chẳng có lắm kẻ phụ lòng
bạc tình như vậy đâu.” – giọng Lăng
Thanh Tuyết lạnh buốt.
Mồ hôi lạnh nháy mắt tuôn đầy người Giang Tùy Vân.
Tô Li Lạc cắn răng nhận mệnh, “Muội nói
đi, tỷ phải làm sao thì muội mới tin?”
Ánh
mắt Lăng Thanh Tuyết lạnh như băng, chậm rãi nói: “Hắn đang ở cách thành ba dặm
về hướng nam, đi gặp hắn.”
Lần
đầu tiên Giang Tùy Vân thấy nỗi phẫn hận cùng sắc mặt trắng bệch của Tô đại cô
nương, đột nhiên hiểu được nữ tử từ lời nói đến hành động đều ưa bỡn cợt chọc
ghẹo người khác đến mức thoạt nhìn phóng đãng này cũng có những bí mật không
muốn người khác biết.
Giọng Tô Li Lạc căm giận: “Lăng Thanh
Tuyết, muội đã hứa không đề cập đến chuyện này.” – chuyện giữa nàng và Dạ Kiêu, Lăng Thanh Tuyết cũng
biết là ngoài ý muốn, cũng đã từng hứa sẽ không nhúng tay can thiệp vào, vậy mà
bây giờ lại làm vậy.
Lăng Thanh Tuyết hừ lạnh: “Tỷ cũng đã
nói sẽ không ra tay với Giang Tùy Vân.” –
nàng có lời hứa cần phải giữ, chẳng lẽ cô ấy không có à?
Bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai.
Cuối cùng, Tô Li Lạc oán hận dậm chân, lắc mình bay ra
ngoài, từ xa lưu lại một câu, “Lăng Thanh Tuyết, muội điên rồi.”
Lăng
Thanh Tuyết chỉ lẳng lặng nhìn về hướng cô ta biến mất, không nói gì.
Giang Tùy Vân không dám manh động, mặc cho mồ hôi lạnh
đã thấm ướt toàn thân.
Không biết qua bao lâu sau, giọng thê tử nhà hắn mới
khôi phục độ ấm ban đầu, “Quần áo ướt đẫm rồi kìa, thay ra đi.” – sau đó liền nhẹ nhàng, chậm rãi rời khỏi thư phòng.
Phản ứng đầu tiên của Giang Tùy Vân là kinh ngạc, sau
đó là bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng là mừng rỡ như điên, từ sau bàn nhảy lên,
vội vàng đuổi theo.
“Nương tử,
đợi ta với.”
~~~~~***~~~~~
Hơi nước đầy phòng, một thân hình mạn diệu ẩn ẩn hiện
hiện sau tấm bình phong trong suốt như thủy tinh.
Hắn nhìn nàng cởi từng món đồ một, xoay người dùng
khăn quấn mái tóc dài ngang lưng, vấn lên đỉnh đầu, cuối cùng cởi dải khăn bao
ngực, một đôi vú tròn trịa nảy ra, làm lửa dục của hắn vốn đã nhen nhóm càng
bùng lên mạnh mẽ.
Ngay lúc Lăng Thanh Tuyết chuẩn bị bước vào thùng tắm,
một đôi tay từ đằng sau ôm nàng rời xa thùng tắm, cách một lớp quần áo, nàng
vẫn có thể cảm giác được người phía sau kịch liệt hô hấp, cơ thể nóng hừng hực.
“Nương tử, ta
rất nhớ nàng.”
Tay
hắn phối hợp với lời nói, chuyển từ thắt lưng tinh tế sang hai đỉnh tuyết
