n áo đã phai màu, mái tóc ngắn buộc qua loa thành một túm, tay dắt một đứa bé rụt rè, đi khắp các khu hàng quần áo trẻ em giảm giá.
Anh nhìn cô mà thấy lòng đau xót nhưng lại chẳng biết nói gì. Anh không nhẫn tâm nhìn cô sống một cách khổ sở như vậy, nhưng lực bất tòng tâm.
Rất lâu sau, anh thở dài một tiếng rồi nói: “Đừng sợ anh, Đoan Ngọ! Anh hứa với em là sẽ không nói choa anh ta biết, anh chỉ mong em sống thật tốt…”
Chưa nói hết câu, anh đã thấy nét mặt căng thẳng nãy giờ của Trình Đoan Ngọ bỗng nhiên biến mất, cô cười rất tươi.
Hơn sáu năm trôi qua, Trình Đoan Ngọ dường như đã thay đổi rất nhiều, chỉ có nụ cười là vẫn như xưa, rạng rỡ như một đóa hoa.
Từ sau lần không hẹn mà gặp đó, Du Đông bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Trình Đoan Ngọ. lúc thì mua quà cho Đông Thiên, lúc thì đưa hai mẹ con cô ra ngoài chơi.
Trình Đoan Ngọ không có ý từ chối, cũng chẳng thể từ chối được. Nếu chỉ có mình cô thì cô có thể từ chối, đằng này còn có Đông Thiên, vì con, có bảo cô chết, cô cũng sẵn lòng. Để đáp lại lòng tốt của Du Đông, thỉnh thoảng cô cũng đến nhà giúp anh dọn dẹp nhà của, sắp xếp lại đồ đạc cho gọn gàng ngăn nắp. con gái Du Đông tên là Lạc Lạc, rất ngoan ngoãn, nghe lời, cô bé rất quý Trình Đoan Ngọ và chơi với Đông Thiên rất hợp. Có những lúc cô bận làm việc, hai đứa trẻ chơi bên cạnh nhưng không hề khiến cô phải lo lắng.
Hôm nào vê sớm, Du Đông lại đưa Trình Đoan Ngọ ra chợ mau đồ về nấu an. Một mình anh đi chợ thường bị người ta “chặt chém”, nếu không cân thiếu thì ũng bị hét giá trên trời, anh lại là người qua loa, đại khái nên chẳng tính toán gì. Đưa Trình Đoan Ngọ đi cùng, anh thấy rất yên tâm. Từ một tiểu thư chẳng bao giờ mó tay vào bất cứ việc gì, bây giờ Trình Đoan Ngọ chẳng khác gì những cô gái bình thường khác, biết mặc cả khi đi chợ mua dồ, cũng rất biết cách ăn nói để người ta cảm thấy hài lòng, đi mua rau còn xin thêm được cả cọng hành hay mớ rau thơm.
Nhiều lúc đi trên đường, hai người tình cờ gặp lại một, hai tên đồng bọn ngày trước. thỉnh thoảng Du Đông cũng gặp vài tên đầu sở trên đường. họ vẫn kính nể anh. Lâu ngày quen dần, họ cuũng không quá e dè nữa, buông lời trêu chọc Trình Đoan Ngọ. Những lúc như vậy. hai người chỉ nhìn nhau cười, cũng chẳng nghĩ thêm. Họ không ngờ tất cả những chuyện này lại lọt đến tai Lục Ứng Khâm.
Lục Ứng Khâm rất bận, một mình quản lý mấy công ty. Vì cos tiền sử là người xuất thân không trong sạch nên hơi một tý là bọn lưu manh lại kéo đến, đòi đánh dọa giết, rất khó quản lý. Ngày nào cũng mệt lử với bọn thuộc hạ.
Anh ta cúi đầu, chăm chú nhìn vào đống giấy tờ. Quan Nghĩa – người trợ lý đắc lực của anh ta – đang đứng báo cáo kết quả công việc. Khi đề cập đến những vấn đề khiến Lục Ứng Khâm thấy phiền lòng, anh ta liền chau mày, thở dài nghĩ: Giá mà Du Đông vẫn ở đây thì tốt biết bao, đám thuộc hạ của mình chẳng có tên nào giỏi giang cả!
Cuối cùng, Lục Ứng Khâm buông tập giấy tờ đang cầm trên tay xuống, nghỉ ngọi rồi hỏi: “Sao dạo này chẳng thấy tin tực gì của Du Đông vậy?”
Quan Nghĩa không ngờ Lục Ứng Khâm lại đột nhiên nhớ đến Du Đông, ngây ra một chút mới nói: “Nghe nói là đang hẹn hò yêu đương, Quý Đôncó người nhìn thấy anh ta đưa một cô gái rất xinh đẹp đi mua đồ ăn.”
“Mua đồ ăn? Hay đấy!. Lục Ứng Khâm bật cười. Quan nghĩa đứng bên cạnh không nói gì thêm, cẩn trọng quan sát anh ta.
Hơn sáu năm trôi qua, Lục Ứng Khâm cũng đã thay đổi nhiều. Trước kia, anh ta là một thanh niên trầm tĩnh,ít nói, mỗi khi cười là khiến người khác cảm thấy thoải mái, và ấm áp. Giờ đây, anh ra trở thành một người đàn ông có nhiều dã tâm, thủ đoạn. anh ta nỏi tiếng trên thương trường, ai ghe đến cũng sợ xanh mặt.
Anh ta gập tập giấy lại, nheo mắt, dửng dưng nói: “Xem ra tôi phải tìm cơ hội để gặp Du Đông, tôi muốn xem người phụ nữ có thể khiến anh ta tình nguyện đưa đi mua đồ ăn có bộ dáng như thế nào?”
Cả đời Trình Đoan NGọ cũng không thể ngờ rằng mìh sẽ gặp lại Lục Ứng Khâm trong tình cảnh đó.
Lúc đó cô đang treo tạp dề bận nấu an trong phòng bếp ở nhà Du Đông. Cô đang nấu canh, mùi thơm phảng phất khắp phòng. Cô cầm một chiếc thìa dài khuấy đều rồi múc một ít để nếm.
Trong bếp vang lên đủ loại tiếng động nên cô không thể tập trung. Hơn nữa, hơi nóng bốc nghi ngút khiến cô không nhìn rõ, chỉ nghe thấy giọng một người đàn ông: “Cô ở đây làm gì ở vậy?”
Trình Đoan Ngọ chưa nhận ra sự khác biệt, cứ nghĩ là Du Đông, cũng chẳng ngẩng đầu lên nhìn, tiếp tục công việc của mình. Cô cười ngọt ngào, giọng nói nhẹ nhàng và êm ái: “Anh nghĩ em vẫn là đại tiểu thư trước đây à? Em bây giờ đảm đang lắm, một tay làm tất cả việc nhà đấy!”
Nói xong, cô mới ngẩng đầu lên. Nụ cười ngọt ngào bỗng dưng tắt ngủm. như bị sét đánh trúng, cô đứng như trời trồng, không dám nhúc nhích, cũng chẳng biết phản ứng như thế nào. Khuôn mặt quen thuộc của Lục Ứng Khâm bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt khiến cô không kịp phản ứng
Năm tháng trôi đi, vẻ trong sáng và lạnh lùng của thuở niên thiếu đã hoàn toàn biến mất. Lục Ứng Khâm trước mặt rõ ràng không thay đổi nhiều nhưng Trìn
