rường, ánh mắt nó luôn toát lên vẻ ngưỡng mộ. Nó còn ít tuổi nhưng lại rất hiểu biết, thường an ủi cô: “Mẹ, đợi sau này mẹ có tiền rồi cho con đi học cũng được dù sao thì ở nhà có bác dạy học thì cũng thế.”
Thấy con còn bé mà hiểu chuyện như vậy Trình Đoan Ngọ thấy xót xa đến rơi nước mắt.
Cô buông tiếng thở dài, buồn rầu vuốt vuốt tóc , chỉ có vuốt nhẹ thôi mà đã có vài sợi rụng rồi. thường xuyên phải làm việc trong môi trường lạnh, bất kể mùa nào cũng lạnh đến run người, chiếc tủ lạnh lại rất lớn, cái lạnh cóng người khiến tóc cô rụng rất nhiều. nhưng vì cô chỉ có bằng cấp ba, tìm tới tìm lui cũng chỉ có công việc bán hàng, việc thì nhiều mà lương lại thấp, cong phải đứng cả ngày, cả đêm.
Trong lúc cô đang thất thần suy nghĩ thì Phương Kiều vỗ vai cô. “Anh em đã khỏe chưa?” Hôm trước anh cô phát bệnh, may nhờ có Phương Kiều trực thay nên cô mới kịp về nhà chăm sóc anh trai.
Trình Đoan ngọ ngẩn người một chút rồi có gắng nhếch miệng cười. “Hôm trước cảm ơn chị nhiều lắm, anh em đã đỡ nhiều rồi.”
Trương Kiều thở dài, giọng đầy thương xót: “Nghe mẹ chị nói, ở Thành Đông có một bệnh viện chữa bệnh động kinh rất nổi tiếng, chi phí chữa bệnh cũng không cao. Không thể để anh trai em như thế mãi được, chữa khỏi bệnh thì gia đình mới có thêm một người đi làm, gánh nặng của em cũng được giảm bớt phần nào.
Trình Đoan Ngọ im lặng , khoog phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện đưa anh trai đi khám bệnh, nhưng với đồng lương ít ỏi, nếu chữa bệnh cho con thì không còn tiền nuôi con, và ngược lại, hơn nữa, bệnh của anh cô lại khó chữa, chẳng khác nào cái động không đáy, đổ vào bao nhiêu tiền cũng không đủ. Mỗi lần đi làm, cô rất mẫn cảm với tiếng chuông điện thoại , vì cô sợ khi nhấc điện thoại lên sẽ lại nghe thấy tin anh trai cô bị phát bệnh. Hôm trước, cô vội vã trở về nhà, đã thấy anh trai đang nằm co rúm người trong nhà vệ sinh, mắt trắng dã, miệng sùi bọt. Đông Thiên không di chuyển nổi anh nên chỉ nhét một cái khăn vào trong miệng để phòng anh cắn phải lưỡi. Cậu bé cứ đứng trông bên cạnh không dám rời một giây.
Trong sáu năm qua, cảnh tượng đó đã diễn ra hàng trăm lần. anh cô bị bệnh thần kinh nên chẳng có công ty nào muốn nhận anh vào làm việc. Nhưng nỗi uất ức tích từ tụ lâu khiến anh cô từ một người cao ngạo trong quá khứ trở nên rất nản chí và trầm cảm. Trình Đoan Ngọ cũng vì bệnh tình của anh tái phát mà nhiều khi đang trong giờ làm cũng phải bỏ về nhà, cô đã bị đuổi việc cả chục lần rồi.
Trình Đoan Ngọ thu lại đơn hàng, quay đầu, khẽ cắn môi, nói với TRương Kiều: “Khai xuân xong em sẽ đưa anh ấy đi viện khám.”
Trương Kiều nhìn Trình Đoan Ngọ với vẻ mặt đồng tình, than thở: “Thật không hiểu mổi em nghĩ như thế nào mà lại sinh thằng bé đó, còn trẻ mà đã nuôi con nhỏ thì sống thế nào được?”
Công việc ở siêu thị chia làm hai ca, ca sáng từ tám giờ đến hai giờ chiều, ca chiều từ ba giờ chiều đến mười giờ rưỡi tối. Lúc Trình Đoan Ngọ tan làm, trời cũng đã khuya, người, xe đi trên đường thưa thớt, xe buýt cũng nghỉ gần hết. tháng ba, tiết trời mùa xuân, cứ đến tối là nhiệt độ xuống rất thấp, gió lạnh thấu xương luồn qua cổ áo vào trong người khiến Trình Đoan Ngọ run lên cầm cập. cô kéo áo siết chặt lấy người mà tay chân vẫn lạnh cóng, đành phải giậm chân liên tục, xoa xoa tay vào nhau để tìm chút ấm áp.
Chuyến xe buýt cuối cùng thường phải đợi rất lâu, chẳng bao giờ đến đúng giờ. Trình Đoan Ngọ cũng đã mua hai chiếc xe đạp cũ nhưng đều bị trộm mất. Trước cửa siêu thị chỉ có chỗ trông giữ xe đạp điện nhưng giá xe đạp điện bằng cả một tháng lương cô chẳng có tiền mà mua.
Vất vả lắm mới đợi được xe buýt đến, nhưng trên xe lại chật cứng người, Trình Đoan Ngọ buồn ngủ đến rũ mắt, ôm lấy tay vịn chợp mắt một lát.
Sau khi xuống xe cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đoạn đường không một bóng người. cô bước nhanh vào ngĩ nhỏ tối đen như mực, cứ có cảm giác sau lưng mình có tiếng gì đó. Cô rảo bước thật nhanh, gần đến cổng nhà, cô bỗng thấy một luồng ánh sáng chiếu vào mặt mình, rồi cô lại nghe thấy có tiếng gọi: “Đoan Ngọ?”
Lúc này Trình Đoan Ngọ mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía có ánh sáng đèn pin. “Anh, sao anh lại ra đây?”
“Đang đi ra bến xe buýt đón em.”
“Anh và Đông Thiên ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, đồ ăn trưa còn thừa, tối chỉ hâm lại một chút rồi ăn, vẫn để phần em đấy, anh để trong hộp cơm cho em rồi.”
“Vâng!”
“…”
Họ về đến nhà trong phòng đã yên ắng, chẳng còn chút tiếng động. Trình Đoan Ngọ rón rén đi đến bên giường, Đông Thiên đã ngủ say, không biết đang mơ gì mà tủm tỉm cười, vẻ mặt rất mãn nguyện. Trời lạnh quá nên hai má cậu bé đỏ ửng. càng tôn lên làn da trắng nõn. Trình Đoan Ngọ xót xa hôn lên gò má mềm mại của con.
Ăn cơm xong, Trình Đoan Ngọ liền đi đánh răng, rửa mặt rồi kéo rèm. Vì không có đủ tiền nên cô chỉ có thể thuê một phòng đơn rộng hơn hai mươi mét vuông. Trong phòng kê hai chiêc giường, ở giữa có tấm rèm ngăn cách, góc phòng còn chất một ít hộp giấy mà cô thu nhặt được ở siêu thị chỗ làm, khi nào được nhiều thì đem đi bán, lấy tiền mua táo cho Đông Thiên.
Công việc của cô là bán s
