Old school Swatch Watches
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323181

Bình chọn: 7.5.00/10/318 lượt.

òn rể như anh. Trình Đoan Ngọ cẩn thận nhận quyển sổ tiết kiệm, cảm ơn ông rồi rời đi.

Du Đông vừa mang tiếng là dân “xã hội đen” lại vừa là tội phạm kinh tế. vấn đề cấp thiết bây giờ chỉ xoay quanh chữ “tiền” cứ treo lơ lửng trên đầu mà cô phải sống khổ sở như vậy.

Du Giai Giai biến mất, không chút tin tức, Du Đông chẳng còn bất cứ người thân nào có thể giúp đỡ.

Trình Đoan Ngọ bất đắc dĩ phải tìm một vài việc để làm thêm, làm cả ngày đến để kiếm tiền bù vào tài khoản hụt đó.

Anh trai cô không đành nhìn cô một mình vất vả như vậy nên cũng nhận việc đóng gói thủ công tại nhà. Hai anh em họ biết rõ ràng số tiền họ kiếm được cũng như muối bỏ biển mà thôi.

Ban đêm, Trình Đoan Ngọ nhận công việc gấp giấy ỏ xưởng in, gấp được một trăm trang mới được mười tệ. Trình Đoan Ngọ gấp cả đêm không nghỉ chút nào được năm mươi tệ. nhưng ban đêm không thì chẳng có nơi nào có thể kiếm được việc nên cô phải làm.

Sáng sớm lúc hết giờ làm, một đồng nghiệp làm thêm cùng với cô tên là Tiểu Diêu gọi cô lại. Đa số những người gấp giấy cùng cô đều vì gia đình cần tiền gấp, mọi người cùng cảnh ngộ nên mới đồng cảm với nhau, chung sống rất hòa thuận.

Hai người họ thường bầu bạn cùng nhau.

“Đoan Ngọ, chị đang rất thiếu tiền, đúng không?” Tiểu Diêu tính tình hoạt bát, ít hơn Đoan Ngọ hai tuổi, vì mẹ đang bị bệnh nên cô phải làm thêm để kiếm tiền, mặc dù vất vả nhưng rất lạc quan, những lúc rảnh rỗi cô thường kể chuyện cười hoặc chọc cười mọi người, vì vậy những nữ công nhân vốn bị cuộc sống đè nặng lên đôi vai ở đâu cũng cảm thấy vui vẻ yêu đời hơn.

“Ừ” Trình Đoan Ngọ còn nhận một công việc tạm thời lúc bảy giờ, bây giờ, nếu về nhà cũng tranh thủ nghỉ ngơi được hai, ba tiếng, cô mệt đến nỗi chẳng có sức mà nói chuyện.

“Haizzz….” Tiểu Diêu thở dài. “Có lúc cảm thấy thật không công bằng, có người thì từ lúc sinh ra đã chẳng thiếu thốn thứ gì, còn chúng ta, mệt đến mức sống dở chết dở mà vẫn không đủ ăn.”

Trình Đoan Ngọ không nói gì thêm, lặng lẽ thở dài. Cô cũng là người sinh ra đã chẳng thiếu thứ gì đấy chứ. Nhưng bây giờ, đến ăn không đủ no.

Dưới ánh đèn đường. Tiểu Diêu nhìn Trình Đoan Ngọ một lượt từ đầu tới chân. Rất lâu sau, cô khẽ nói: “Nếu như chị đang cần tiền gấp thì em có một cách kiếm tiền rất nhanh đấy!”

Trình Đoan Ngọ nghe vậy, thấy rất hứng thú. Cô ngẩng đầu, cẩn thận nghe Tiểu Diêu nói.

Tiểu Diêu ghé sát vào tai Trình Đoan Ngọ, hỏi rất nhỏ. Chị vẫn còn trinh chứ?”

“Gì cơ?” Trình Đoan Ngọ liền ngước lên, chỉ trong giây lát cô đã hiểu ý của Tiểu Diêu. Cô cũng chẳng cảm thấy xúc phạm gì cả, mặc dù ý của Tiểu Diêu là “Bản thân” nhưng với một người phụ nữ nghèo khổ như cô thì cũng không có tư cách gì mà bàn đến phẩm hạnh. Người ta cũng là có ý tốt muốn chỉ cho có cách kiếm tiền nhanh mà. Cô cười, từ chối: “Cái này không làm được, chị đã có con sáu tuổi rồi.”

“Gì cơ?” Tiểu Diêu trợn tròn mắt nhìn Trình Đoan Ngọ không thể tin được. Hồi lâu sau mới định thần lại, bùi ngùi nói: “Thật sự là không nhìn ra đấy!”

“Ừ” Trình Đoan Ngọ đã quen với việc mọi người đều ngạc nhiên khi cô nói đã có con sáu tuổi . cô cũng quen với cách mọi người nhìn mình bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Nói dễ nghe một chút thì cô được gọi là “trưởng thành sớm, còn khó nghe hơn thì là “Không biết tự trọng.”

“Đừng nghĩ em là người xấu nhé, tại em thấy chị còn thiếu tiền hơn em, mà nhìn chị cũng xinh đẹp nên mới nói thế. Nhưng nếu chịu không để bụng thì cùng em đến quét dọn vệ sinh. Những chỗ ăn chơi như vậy, những người gia đình gia giáo không dám đến đâu, mà nhất là buổi đêm nữa, cho nên họ trả lương rất cai, chỉ cần đợi họ ăn uống xong, chúng ta vào dọn dẹp, cũng chẳng có gì nguy hiểm, em làn được hơn một tuần rồi không có chuyện gì đâu.”

“..”

Sau khi cân nhắc một hồi, Trình Đoan Ngọ cũng chấp nhận ý kiến của Tiểu Diêu. Cô có thêm mấy chỗ thì cũng không bằng công việc dọn dẹp vệ sinh ở kia. Những nơi cao cấp thì cũng khác những chỗ bình thường.

Ngày đầu tiên đên đó làm cô phát hiện ra rằng, tất cả những người làm vệ sinh ở đây đều là những cô gái trẻ, tuy sắc đẹp của cô họ không vượt trội nhưng cũng đủ để người ta cảm thấy thích thú. Thei như giám đốc nơi này nói, ở đây, hạng bét nhất cũng phải là mĩ nhân.

Trình Đoan Ngọ không nói nhiều, hằng ngày đi làm đúng giờ, về đúng giờ. Ông chủ cũng thoải mái. Trả lương cho cô đúng hẹn, thỉnh thoảng còn thưởng thêm. Trình Đoan Ngọ mới làm việc một tuần mà đã hai lần được nhận tiền thưởng.

ở đây, nói dễ nghe một chút thì là “câu lạc bộ đêm” còn nói khó nghe hơn thì là “đêm trụy lạc”, khách đến đây với mục đích trao đổi làm ăn hoặc mua vui, chọ chỉ uống chút rượu, nghe hát một lúc rồi mỗi người ôm eo một em, kéo đi chỗ khác. Đôi lúc Trình Đoan Ngọ vô tình chạm phải những người như thế thì cũng cúi đầu, coi như không nhìn thấy gì, nhanh chóng đẩy chiếc xe vệ sinh đi chỗ khác.

Bao nhiêu năm qua,

Trình Đoan Ngọ cũng đã trải qua rất nhiều vất vả, khổ cực, nhưng cô chưa bao giờ nghĩa rằng mình lại đến những nơi như thế này. cô không dám nói cho Du Đông hay anh trai, chỉ có thể mỗi ngày thận trọng sợ mình