Duck hunt
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322735

Bình chọn: 7.5.00/10/273 lượt.

rõ hơi thở, nhìn rõ đôi mắt, cặp lông mày của anh ta những thứ mà ngày xưa cô đã từng nhớ nhưng. Anh ta luôn cho rằng mình là kẻ chiến thắng, vì như thế mới có thể tàn nhẫn giẫm đạp lên những kẻ bại trận. Anh ta truy đuổi đến cùng, những kẻ mà anh ta căm ghét, không cho họ một cơ hội phản kích.

Đúng như anh ta nói, Du Đông không bằng anh ta ngay cả tửu lượng, nhưng anh chân thành. Anh là người duy nhất trong cuộc đời này mang lại sự ấm áp và hạnh phúc cho Trình Đoan Ngọ.

Cô cười lạnh lùng, chậm rãi nói: “Có thể anh ấy không bằng anh về tất cả mọi thứ nhưng anh ấy yêu tôi. tôi không cần gì hết, chỉ cần anh ấy yêu tôi là đủ rồi.” cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta vẻ chế giễu. “Lục Ứng Khâm, tại sao anh lại muốn so sánh với anh ấy chứ? Anh yêu tôi à?”

Trình Đoan Ngọ không phải là một người phụ nữa thông minh. Trước kia, cô có tất cả mọi thứ lại ngôc nghếch đem tất cả quyền lực mà ông trời ban tặng cho minh ra trói buộc Lục Ứng Khâm. Anh ta căm ghét cô, hận cô, cô đều biết. nhưng giờ đây, cô không còn bất cứ thứ gì nữa, cô dùng máu và nước mắt của mình để đổi lấy một câu: “Đối diện với hiện thực”, như vậy vẫn còn chưa đủ sao?

Cô đã từng yêu anh ta sâu sắc, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng giày vò và chế giễu cô, sự nhẹ nhàng của anh ta là dành cho người khác.

Cô không oán, không hận, chỉ thấy hối hận vì mình đã thua cuộc mà giờ đây vẫn còn quyến luyến anh ta.

Yêu một người, rốt cuộc phải trở nên hèn mọn đến mức nào thì mới tỉnh ra và buông tay quay đầu đây?

Trình Đoan Ngọ cứ hỏi đi hỏi lại câu đó nhưng không thể tìm được câu trả lời.

Đúng, giống như mọi người đã nói, cô chính là người phụ nũa hèn hạ. Nhưng cô biết làm thế nào đây? Nếu có thể, cô sẽ cắt trái tim mình ra thành nhiều mảnh. Yêu anh ta, cô thực sự rất mệt mỏi, rất oán hận và cũng sống đủ rồi. nhưng ngoài sự cố gắng, cô còn có thể làm được gì chứ?

Giờ đây? Cuối cùng, cô cũng đã tỉnh ngộ. Lý trí của cô rốt cuộc cũng đã thắng, cô không còn khao khát tình yêu nữa, cô chỉ cầu mong có một cuộc sống yên ổn, chỉ muốn tìm một người đàn ông bình thường, sống đến hết đời này mà thôi.

Lẽ nào như vậy cũng không được sao?

Chưa bao giờ Lục Ứng Khâm thấy Trình Đoan Ngọ có thái độ lạnh lùng và xa lạ trước mặt anh ta như bây giờ. Cùng với thời gian, ánh mắt cô càng đẹp hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ và tràn đầy sức sống của ngày xưa không còn nữa.

Cô cứ mở to mắt nhìn thẳng vào anh ta, con ngươi sâu thẳm nghiêm nghị, dáng người cao gầy, kiên cường đứng đó, im lặng không nói gì, nín thở đợi câu trả lời của anh ta.

Lục Ứng Khâm nhíu chặt mày, ghì chặt Trình Đoan Ngọ nhưng cũng không biết phải nói gì.

Vẻ mặt không có chút hoảng sợ của Trình Đoan Ngọ khiến Lục Ứng Khâm cảm thấy vô cùng khó chịu. anh trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt u ám, môi mím chặt, ánh mắt tỏ rõ sự giận dữ đến tột cùng.

Trình Đoan Ngọ hỏi: “Lục Ứng Khâm, tại sao anh lại muốn so sánh mới anh ấy chứ? Anh yêu tôi rồi à?”

Ánh mắt suy đoán của cô khiến anh ta có đời chút dao động. Anh ta như sắp ngã, tự hỏi: Lục Ứng Khâm, mày làm sao vậy? Mày yêu cô ta rồi sao?

Anh ta nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, lực mạnh hơn, đến mức Trình Đoan Ngọ cảm thấy không thể chịu nổi nữa mà kêu lên thành tiếng, khi ấy anh ta mới ý thức được rằng mình đang mất kiềm chế. Anh ta bỗng tỉnh lại, vội vã buông đôi tay mềm yêu của Trình Đoan Ngọ. Toàn thân cô vội vã dựa sát vào tường, cách anh ta một cái nắm tay.

Thật lâu sau anh ta mới lạnh lùng thốt lên một câu: “Trình Đoan Ngọ, đừng có nằm mơ giữa ban ngày.”

Mặc dù Lục Ứng Khâm không yêu cô nhưng cô rất hiểu con người anh ta. Cô ngẩng cao đầu, dùng những lời tàn nhẫn nhất để sỉ nhục chính mình và cũng để sỉ nhục chính mình và cũng để sỉ nhục anh ta: “Nếu không phải yêu tôi, lẽ vào vẫn nhớ nhung cơ thể hoa tàn nhụy rữa này của tôi sao?” Trình Đoan Ngọ mỉm cười lạnh lùng nhưng lại có cử chỉ rất gọi tình, cô đưa tay cởi bỏ chiếc áo khoác, thật chậm, thật nhẹ nhàng mỗi cái nhăn mặt hay mỉm cười đều rất khiêu gợi. những biểu hiện lúc này của cô thật quyến rũ, Lục Ứng Khâm dương như không thể kiểm soát nổi mình nữa.

“Chắc có rất nhiều phụ nữ muốn hầu hạ ông chủ Lục đúng không?” Trình Đoan Ngọ chậm rãi thốt ra những lời cay độc. Tình cảnh ấy, câu nói ấy khiến Lục Ứng Khâm có cảm giác thật quen thuộc. Anh ta bắt đầu hoài nghi, người phụ nữ trước mắt mình có thực sự là Trình Đoan Ngọ anh ta từng biết không?

Dường như thời gian bảy năm trước lại quay trở về. Tất cả những cảm xúc phức tạp của buổi sáng hôm đó lại hiện ra trước mặt. Khuôn mặt của Trình Đoan Ngọ và khuôn mặt của người thiếu nữ im lặng không nói một lời năm đó cứ hiện ra trước mắt anh ta.

Lục Ứng Khâm nhìn đôi môi đỏ hồng của Trình Đoan Ngọ không chớp mắt. “Ông chủ Lục muốn nhủ cùng tôi, tôi làm gì có lý do mà không phục từng? chỉ có điều, hy vọng là sau khi ông chủ Lục thỏa mãn rồi thì có thể buông tha cho tôi, có dục vọng với loại phụ nữ đê hèn như tôi, chắc ông chủ Lục cũng cảm thấy bị sỉ nhục, đúng không?”

Rõ ràng cô cuoiwg, rõ ràng biểu hiện của cô rất quyến rũ và đáng yêu nhưng trong đáy mắt cô lại là sự