hà người ta đã đợi anh lâu như vậy rồi, anh có chuyện gì vậy?” Mọi người ngồi cùng bàn đã uống ngà ngà, nghe thấy thế thì bắt đầu bàn tán rồi trêu chọc.
Lục Ứng Khâm chẳng hề nổi giận, chỉ cười, không nói gì, hàm ý thâm sâu. Anh ta vẫn ngồi đó uống rượu khẽ đưa mắt về phía Trình Đoan Ngọ.
Hồi lâu sau, anh ta cười, trả lời: “Sắp rồi, nhất định là trong năm nay.”
Cả bàn lại nhốn nháo bàn tán, còn bắt Lục Ứng Khâm và Du Giai Giai uống rượu giao bôi. Bình thường anh ta là một người nghiêm khắc, nhưng hôm nay anh ta lại hùa theo đùa giỡn, thoải mái ôm Du Giai Giai vào lòng, miệng kề miệng uống giao bôi với cô ta.
Trình Đoan Ngọ nhìn đến ngây dại. cô cũng không hiểu tại sao mình lại thấy đau lòng, đến nỗi cứ hít thở lại nhói đau. Cô cứ nói với chính mình là phải nhìn đi chỗ khác, nhưng không thể nào kiểm soát được đôi mắt cứ nhìn Lục Ứng Khâm chằm chằm.
Lục Ứng Khâm, Lục Ứng Khâm, Lục Ứng Khâm…
Lục Ứng Khâm chưa bao giờ hôn cô như vậy…
Cho dù cô có cố gắng như thế nào thì vẫn không thể với tới được. Cho dù cô có giở trò gì đi chăng nữa thì cũng không thể có được tình yêu của Lục Ứng Khâm. Cho dù cô có rơi nước mắt thì cũng chẳng thể làm Lục Ứng Khâm mềm lòng…
Nhận rõ tất cả những điều ấy, vậy mà cô vẫn cảm thấy đau đớn ư? Cô sắp lấy Du Đông rồi mà, cô cũng có người yêu thương rồi mà, tại sao còn cảm thấy đau lòng như vậy.
Cô thất thần nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt. Cho đến khi có người chuyển sang đề tài Du Đông.
“Anh Du Đông, em gái đã gả cho người ta rồi, anh định sắp xếp thế nào? Cô bạn gái này cũng xinh đẹp đấy, anh giấu kĩ thế được sau?”
Du Đông là người xuề xòa, tốt tính. Nghe thấy vậy liền cầm ly rượu lên , tự uống phạt một ly. Uống hết, anh đặt ly rượu xuống , trịnh trọng nắm lấy tay của Trình Đoan Ngọ, nói: “Đây là bạn gái anh, chị dâu của các chú đấy!” Anh giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, cố ý giơ ngón ta đeo nhẫn của Trình Đoan Ngọ lên, có vẻ đắc ý nói: “Đã lừa được rồi, cũng sắp kết hôn rồi!”
Trình Đoan Ngọ không ngờ Du Đông lại đường đột như vậy, nhất thời không biết phản ứng thế nào, cứ đứng ngay ra đó nhìn anh.
Cả bàn lại nhao nhao bàn tán, vài người liền trách Du Đông “Không ra gì”. Mọi người nâng ly mời Du Đông rồi mời Trình Đoan Ngọ. Anh cũng rất thoải mái, bất kể là ai mời anh hay mời cô, anh cũng uống cạn, cứ uống như vậy đến mấy lượt.
Trình Đoan Ngọ nhìn Du Đông uống hết mình như thế rất muốn ngăn anh lại nhưng không biết làm thế nào, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Trong cảnh tượng hỗn loạn ấy, trong bầu không khí ồn ào ấy, Trình Đoan Ngọ cảm thấy tất cả như hư hư thực thực như là trong một giấc mơ. Dường như có một tấm lưới đang vô hình bó chặt lấy cô, ánh mắt nóng bỏng cứ hướng về phía cô không rời, tựa như một sợi dây quấn chặt người cô khiến cô không thể nào cử động.
Cô hoang mang ngẩng lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt dửng dưng của Lục Ứng Khâm. Anh ta cầm ly rượu, lạnh lùng uống cạn.
Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến Trình Đoan Ngọ không kịp trở tay. Đến khi hoàn hồn, cô thấy Lục Ứng Khâm đã kề má Du Giai Giai. Thậm chí, cô có cảm giác như mình bị ảo giác.
Nhất định là như vậy, nếu không thì tại sao cô lại thấy… Lục Ứng Khâm có vẻ tức giận khia nhìn thấy cô và Du Đông bên nhau chứ?
Bữa tiệc nhỏ kết thúc trong sự vui vẻ của các tân khách.
Lục Ứng Khâm uống cũng không ít nhưng vẫn tỉnh táo một cách khác thường.
Du Giai Giai khoác tay anh ta, tươi cười chào mọi người, sau đó cô cúi đầu nói nhỏ với anh ta: “Ứng Khâm, em đi vào nhà vệ sinh một chút, nhân tiện đi xem anh em thế nào, anh ấy vẫn đang nôn, em không yên tâm chút nào.”
Lục Ứng Khâm không nói gì, để cho cô đi.
Nhắc đến Du Đông, anh ta mới nhớ ra, thực sự hôm nay Du Đông uống hơi nhiều, trong lúc uống, đi ra ngoài đến mấy lần.
Kỳ thực, anh ta không nghĩ rằng Trình Đoan Ngọ lại thản nhiên đến như vậy, cũng không ngờ rằng cô thực sự đã đồng ý lời cầu hôn của Du Đông. Anh ta cứ nghĩ, kiểu người cố chấp và cứng đầu như Trình Đoan Ngọ sẽ chẳng bao giờ để mắt đến Du Đông.
Anh ta chưa bao giờ nhìn cô kĩ như vậy. Mái tóc ngắn buộc vội, có vài sợi rủ xuống trước mặt, trông thật nhẹ nhàng và rung động lòng người. cô luôn nhìn Du Đông ánh mắt ấy nhẹ nhàng như dòng nước, trông rất giống một người vợ thời xưa, luôn coi chồng mình là nhất. Hành động đó khiến người khác cảm thấy ấm áp, muốn có bằng được. Thậm chí, Lục Ứng Khâm còn có chút ngưỡng mộ.
So với trước kia, bây giờ cô trầm tính hơn nhiều, ngoài Du Đông, cô hầu như không nói chuyện với ai. Trông cô có chút câu nệ, và miễn cưỡng nhưng vẫn cố gắng tiếp chuyện mọi người. thỉnh thoảng Du Đông gắp thức ăn cho cô, co lạo mỉm cười đáp lại, khóe miệng cong lên khiến cô duyên dáng, từ khóe mắt đến chân mày đều toát lên vẻ rạng ngời, hàng mi dày tựa như cánh bướm mà lay động mà đẹp đẽ, đôi mắt long lanh như muốn hút hồn người đối diện. Vẻ tự nhiên đó của cô khiến Lục Ứng Khâm không khỏi siết chặt bàn tay thành nắm đấm.
Trình Đoan Ngọ hiện tại dường như không giống chút nào so với Trình Đoan Ngọ của ngày trước mà có lẽ không phải như vậy. Trước kia, Lục Ứng Khâm từng được
