lưng nó, hồi lâu mới quay ra trách móc Lục Ứng Khâm với vẻ không chút mưu đồ gì: “Ứng Khâm, hôm nay anh hơi quá đáng rồi đấy! Đông Thiên chỉ là một đứa trẻ, anh đang làm gì vậy?!”
Nói xong, cô ôm cậu bé ra khỏi phòng. Lúc đi sát qua người anh ta, cô chau mày, nói: “Nó là con trai anh, anh đón nó về đây là để mắng mỏ nó à? Ứng Khâm, anh làm sao vậy? Chẳng giống con người anh chút nào!”
“…”
Lục Ứng Khâm im lặng. Một lúc sau, anh ta quay đầu nhìn bóng dang Du Giai Giai ôm đứa bé rời đi, bỗng giật mình vì chính hành động không kiểm soát được của mình. Anh ta ngây người, tự hỏi: Lục Ứng Khâm, rốt cuộc mày bị làm sao vậy?
Trình Đoan Ngọ bận rộn cả buổi tối.
Lẽ ra hôm nay Du Đông sẽ đưa cô đến một nhà hàng thật lãng mạn nhưng con gái anh đột nhiên bị viêm phổi cấp tính, thế là họ vội vã đưa cô bé đến bệnh viện, lo việc nọ việc kia suốt buổi tối.
Trên mặt Du Đông hiện rõ sự mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, những sợi râu dưới cằm cũng mọc ra lởm chởm, nhưng chính biểu hiện lo lắng đó của anh lại khiến người anh tỏa ánh hào quang, có gì đó thật thần thánh khiến người khác phải sùng bái.
Nỗi lòng của người làm cha làm mẹ, Trình Đoan Ngọ cũng hiểu. Cô chợt thấy nhớ Đông Thiên đến phát điên. Đông Thiên của cô rất ngoan ngoãn và khéo leo, thích đá bóng, mỗi khi nói dối nháy mắt liên hồi…
Cô nhớ hồi ba tuổi, Đông Thiên cũng từng bị viêm ruột thừa cấp tính. Thằng bé gầy yếu, nửa đêm bị cơn đau bụng hành hạ, không ngừng kêu rên. Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, vậy mà nó kiên cường chịu đựng cho đến khi không thể chịu đựng được nữa mới gọi cô. Đêm hôm đó, ngoài trời tuyết rơi rất nhiều, trên đường không có một bóng xe. Anh cô cỗng Đông Thiên, còn cô bám sát theo, đỡ thằng bé cho anh đỡ mệt.
Đông Thiên đau đến mức không còn sức mà kêu rên nữa. Trình Đoan Ngọ ở phía sau nhìn thằng bé thoi thóp thở mà vô cùng đau xót, nước mắt cứ lăn dài trên má.
Cô run rẩy nói với con: “Con ơi, con đừng ngủ…Đừng sợ, có mẹ đây rồi!” Cô giống như một con vẹt, cứ nhắc đi nhắc lại: “Con ngoan, đừng ngủ nhé! Cố gắng chịu đựng một chút nữa là đến bệnh viện rồi…”
Lúc đến bệnh viện, Đông Thiên đau đến mức rơi vào hôn mê. Sau khi bác sĩ chẩn đoán kĩ càng thì lập tức cho mổ.
Trình Đoan Ngọ lấy từ trong túi ra tờ một trăm tệ vẫn còn hơi ấm. Chỗ đó còn không đủ để đặt cọc. Bác sĩ không thể tự mình mổ cho thằng bé khi không có sự cho phép của bệnh viện. Trình Đoan Ngọ òa khóc một cách bất lực, nắm chặt chiếc áo blouse của vị bác sĩ đó, quỳ xuống xon cứu mạng con cô.
Là một người mẹ, Trình Đoan Ngọ lúc đó không màng đến sự kiêu hãnh nữa, cô chỉ mong con được cứu sống, dù có đổi mạng sống của mình cô cũng bằng lòng.
Cuối cùng thì vị bác sĩ đó cũng động lòng trước sự khẩn thiết van xin của Trình Đoan Ngọ. Ông ta tự rút tiền túi ra để ứng trước tiền viện phí cho thằng bé.
Nhờ trời, cuối cùng Đông Thiên đã được cứu sống. Suốt một đêm suy nghĩ, lo lắng trong viện khiến cô kiệt sức. Mặc dù đã quá mệt nhưng cô vẫn cảm tạ ông trời đã trả đứa bé lại cho cô.
Ngày hôm sau, cô không còn cách nào khác, đành ra chợ đen bán 400cc máu. Thật may mắn là cô có nhóm máu O, lúc ấy nhóm máu này rất khan hiếm nên cô cũng kiếm được một khoản tiền kha khá. Cô lết cơ thể yếu đuối trở về bệnh viện, đưa số tiền bán máu đó cho anh có. Không ngờ đúng lúc ấy, anh trai cô cũng lấy từ trong túi ra những tờ tiền vẫn còn hơi ấm, đưa cho cô…
Cũng may mán như cô, là nhóm máu O nên anh cô cũng bán được một khoản tiền kha khá. Khoảnh khắc ấy, Trình Đoan Ngọ cảm thấy đau xót vô cùng, cô nghẹn ngào đến nỗi không thốt nên lời.
Thậm chí có lúc cô oán hận vì Đông Thiên xuất hiện không đúng lúc nên cuộc sống của cô mới vất vả như vậy, nhưng nhìn khuôn mặt ngây thơ, hồn nhiên của thằng bé, cô lại thầm cảm kích vì nếu không có con, có lẽ cô không thế sống đến hôm nay…
Trình Đoan Ngọ nghĩ đến Đông Thiên rồi nhìn ánh mắt của Du Đông mà thấy đau lòng. Cô hiểu rất rõ tâm trạng của anh lúc này. con cái dù sao cũng là cốt nhục của bố mẹ, nó đau thì bố mẹ cũng đau.
Trình Đoan Ngọ đưa tay vỗ nhẹ lên lưng của Du Đong, an ủi: “Ca mở rất thành công , anh đừng quá lo lắng!”
Du Đông cảm kích nắm chặt tay cô, vừa dịu dàng vừa thành khẩn nói: “Đoan Ngọ, cảm ơn em!”
Trình Đoan Ngọ cười và trách: “Khách sáo với em như vậy ư?”
Du Đông lắc đầu rồi rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ rất xinh xắn. Trình Đoan Ngọ chỉ cần liếc mắt một cái cũng đoán ra đó chính là chiếc hộp đựng nhẫn.
Du Đông mở chiếc hộp, nắm lấy tay Trình Đoan Ngọ. “Đoan Ngọ!...” ánh mắt trong trẻo của anh không hề có chút âm mưu hay tính toán, rất thân tiết, chân thành. “Định đưa em đến một nơi lãng mạn một chút để lưu lại ấn tượng đẹp, không ngờ Lạc Lạc lại bị bệnh…Đến bây giowg anh không muốn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa…” Anh đứng dậy, trịnh trọng quỳ xuống trước mặt cô, chậm rãi nói từng từ: “Đoan Ngọ, lấy anh nhé!”
Đêm khuya, giữa hành lang trống trải của bệnh viện cả y tá trực đêm cũng đang ngồi lì trong phòng trực của họ, khung cảnh ấy không lãng mạn chút nào, nhưng biểu hiện chân thành đó của Du Đông khiến Trình Đoan Ngọ k
